Giới thiệu về blog

Đây là blog của gia đình Văn Tác và Mai Trâm, được thiết lập nhằm mục đích lưu lại những kỷ niệm đẹp trong đời sống của gia đình bé nhỏ Văn-Mai. Ngoài những hình ảnh và video, blog còn chứa đựng của hồi môn dành riêng cho 3 cô công chúa nhỏ: Mẫn Châu - Hải Ngân và Ái Thi. Của hồi môn này là tập hợp những bài viết hay, có tính nhân văn cao mà Văn Tác đã sưu tầm trong suốt cuộc đời của mình.....
Hiển thị các bài đăng có nhãn Hành trang cho con. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Hành trang cho con. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 29 tháng 1, 2015

Câu chuyện về cặp vợ chồng gặp nạn hay bài học cuộc đời



Một con tàu du lịch gặp nạn trên biển, trên thuyền có một đôi vợ chồng rất khó khăn mới lên đến trước mũi thuyền cứu hộ, trên thuyền cứu hộ chỉ còn thừa duy nhất 1 chỗ ngồi. Lúc này, người đàn ông để vợ mình ở lại, còn bản thân nhảy lên thuyền cứu hộ.

Người phụ nữ đứng trên con thuyền sắp chìm, hét lên với người đàn ông một câu…

Kể đến đây, thầy giáo hỏi học sinh: “Các em đoán xem, người phụ nữ sẽ hét lên câu gì?”

Tất cả học sinh phẫn nộ , nói rằng: “Em hận anh, em đã nhìn nhầm người rồi.”

Lúc này thầy giáo chú ý đến một cậu học sinh mãi vẫn không trả lời, liền hỏi cậu bé. Cậu học sinh nói: “Thầy ơi, em nghĩ người phụ nữ sẽ nói: Chăm sóc tốt con của chúng ta anh nhé”

Thầy giáo ngạc nhiên hỏi: “Em nghe qua câu chuyện này rồi ư?”

Học sinh lắc đầu: “Chưa ạ, nhưng mà mẹ em trước khi mất cũng nói với bố em như vậy”
 
Thầy giáo xúc động : “Trả lời rất đúng”

Người đàn ông được cứu sống trở về quê hương, một mình nuôi con gái trưởng thành. Nhiều năm sau, anh ta mắc bệnh qua đời, người con gái lúc sắp xếp kỷ vật, phát hiện quyển nhật ký của bố. Hóa ra, lúc mẹ và bố ngồi trên chiếc tàu ấy, người mẹ đã mắc bệnh nan y, trong giây phút quyết định, người chồng đã dành lấy cơ hội sống duy nhất về phần mình. Trong nhật ký viết rằng : “Anh ước gì anh và em có thể cùng nhau chìm xuống đáy biển, nhưng anh không thể. Vì con gái chúng ta, anh chỉ có thể để em một mình ngủ giấc ngủ dài dưới đáy đại dương sâu thẳm. Anh xin lỗi."

Kể xong câu chuyện, phòng học trở nên im ắng, các em học sinh đã hiểu được ý nghĩa câu chuyện này: Thiện và ác trên thế gian, có lúc lắm mối rối bời, khó lòng phân biệt, bởi vậy đừng nên dễ dàng nhận định người khác.

Lời bình:

- Người thích chủ động thanh toán tiền, không phải bởi vì người ta dư dả, mà là người ta xem trọng tình bạn hơn tiền bạc.


- Trong công việc, người tình nguyện nhận nhiều việc về mình, không phải bởi vì người ta ngốc, mà là người ta hiểu được ý nghĩa trách nhiệm.


- Sau khi cãi nhau người xin lỗi trước, không phải bởi vì người ta sai, mà là người ta hiểu được trân trọng người bên cạnh mình.


- Người tình nguyện giúp đỡ người khác, không phải vì nợ người đó cái gì, mà là vì người ta xem người đó là bạn.

Chủ Nhật, 21 tháng 12, 2014

10 điều thật kỳ lạ

1. Thật kỳ lạ:
 Tờ giấy bạc năm chục nghìn sao có vẻ rất
 lớn khi dâng tặng cho Nhà Thờ, mà sao lại nhỏ
 thế khi mình đi mua sắm?
 
 2. Thật kỳ lạ: Hai giờ trong Nhà Thờ
 sao có vẻ dài lê thê, mà sao lại ngắn đến
 thế khi xem một tập phim?

 3. Thật kỳ lạ: Mình không thể tìm ra
 một lời để nói khi cầu nguyện, mà không biết
 lời đâu lại sẵn thế khi tán gẫu với bạn
 bè?

 4. Thật kỳ lạ:
 Đọc một chương Kinh Thánh sao mà quá khó khăn,
 mà đọc 100 trang tiểu thuyết tình cảm hay kiếm
 hiệp thì sao lại dễ đến thế?

 5. Thật kỳ lạ: Sao ai ai cũng muốn
 ngồi hàng đầu khi nghe ca nhạc, mà lại làm đủ
 mọi cách để ngồi hàng cuối trong Nhà Thờ?
 
 6. Thật kỳ lạ: Sao
 chúng ta cần phải biết một việc làm cho Giáo
 Hội 2-3 tuần trước đó để rồi còn xếp
 lịch, mà lại sắp xếp ổn thoả các việc khác
 vào giờ phút cuối cùng?

 7. Thật kỳ lạ: Học về Chúa để
 chia sẻ cho anh chị em sao quá khó khăn, mà học
 hiểu rồi truyền miệng những chuyện tầm phào
 sao lại dễ dàng đến thế?

 8. Thật kỳ lạ: Sao mình tin mọi thứ
 mà báo chí nêu ra, mà lại thắc mắc mãi về
 những lời Kinh Thánh?

 9. Thật kỳ lạ: Sao ai ai cũng muốn có
 một chỗ trên Thiên Đàng, mà lại không muốn
 tin, không muốn làm hay nói điều gì để được
 lên đấy?

 10. Thật kỳ lạ: Sao khi mình gửi
 chuyện cười bằng E-mail thì tin rằng người ta
 chuyển ngay, nhưng khi sắp gửi một bức thư nói
 về Chúa thì mình lại đắn đo suy nghĩ trước
 khi đem chia sẻ? 
 (Đôi khi còn nhẫn tâm
 chận lại Lời Chúa thay vì chuyển đến mấy
 chục người đang khao khát lời Chúa)  điều này
 mới Thật Kỳ Là ???

Thứ Ba, 18 tháng 11, 2014

Lời mẹ dặn

"Con thương mến!
Sẽ có một nửa cuộc đời con chung sống bên người khác chứ không bé bỏng trong vòng tay mẹ chở che. Sẽ có một ngày người con nghĩ đến trước tiên là chàng trai kia chứ không còn là mẹ. Những vui buồn của con sẽ chẳng còn giản đơn khi trái tim đã bắt đầu lệch nhịp. Mẹ hiểu, con yêu!
Mẹ không thể chỉ trỏ buộc con yêu người này hay phải thích người kia, lại càng không thể thay con sống với những buồn vui của người mà con lựa chọn. Mẹ chỉ có thể nói với con những điều nhỏ nhặt, để yêu một người đàn ông, con phải cố gắng nhiều.
Mặc kệ người đời vẫn cứ ví phụ nữ như phở với cơm, con không là cơm, lại càng không phải phở. Sao phải nghĩ mình là đồ ăn để người ta thử? Con là con – một người phụ nữ, vậy thôi.
Trong mắt nhiều đàn ông, đàn bà gồm hai loại: loại để yêu và loại chỉ… để không. Nếu không được yêu, cũng đừng bao giờ làm người dự trữ. Người cần mình, không thiếu, con yêu!
Mẹ không yêu cầu con học rộng tài cao, nhưng mẹ mong con hãy tìm một công việc cho mình để mà cố gắng. Có yêu bao nhiêu cũng nhất quyết không được dựa dẫm. Độc lập tài chính mới có thể độc lập tinh thần. Cho dù giỏi hơn người đó – cũng đừng để anh ấy cảm thấy tủi thân. Đừng ngạo mạn với số tiền mình kiếm được ra, chúng sẽ chẳng là gì khi đặt lên bàn cân với mối quan hệ mà con phải gìn giữ. Hãy làm một người phụ nữ, biết trân trọng đối phương.
Đàn ông đôi lúc cũng rất… đáng thương. Chỉ vì họ không biết quá nhiều điều cần hiểu. Giận dỗi ít thôi và nhạy cảm vừa đủ. Đừng cố tỏ ra khó hiểu, họ, không thông minh và kiên nhẫn như con nghĩ đâu! Rất nhiều lúc, họ cũng chỉ như những đứa trẻ lớn xác mà thôi. Chiều chuộng, vỗ về, con cũng cần mềm mỏng. Già néo đứt dây, hai đứa cùng trẻ con thì chuyện sẽ hỏng. Trưởng thành lên, cũng đã đến lúc rồi!
Cái họ cần ở mình là gì con biết không? Là quen nhưng không nhàm, là sẻ chia nhưng không cam chịu, là của riêng mình họ và là chính con. Gắng sức để làm một người phụ nữ vô giá, mẹ nghĩ là không nên. Vì những thứ như thế thường sẽ chỉ nằm trong tủ kính. Làm một người biết mình đứng ở đâu và mình là ai, sẽ tốt hơn tất thảy. Họ yêu con, chứ không yêu những thứ con cố vẽ ra và đeo mặt nạ. Cất chiêu trò đi, con không tính toán mãi được mà!
Đừng tị nạnh chuyện bếp núc, rửa bát, dọn nhà. Con không làm thì chắc chắn anh ta sẽ tìm một người khác! Mẹ biết là bình đẳng rồi, nhưng có những thứ đừng nên quá sòng phẳng. Người thương con, sẽ tự biết đỡ đần. Là phụ nữ, có giữ được cái bếp, mới giữ được người đó ở nhà. Nghe lời mẹ, học nấu nướng nghe con!
Có những ngày sóng gió ập đến con thuyền chung. Và niềm tin, là thứ cuối cùng mẹ muốn dặn. Nếu còn nắm được tay, đừng vội vàng buông bỏ. Vì có những người, sẽ mãi thành nuối tiếc, nếu không còn cạnh nhau..."

Thứ Ba, 24 tháng 6, 2014

Con người- sống để yêu thương


Lời Cha dặn..." Con người- sống để yêu thương"
Có ai khen con đẹp. Con hãy cảm ơn và quên đi lời khen ấy.
Có ai bảo con ngoan. Hãy cảm ơn và nhớ ngoan hiền hơn nữa.
Với người òa khóc vì nỗi đau mà họ đang mang. Con hãy để bờ vai của mình thấm những giọt nước mắt ấy.
Với người đang oằn lưng vì nỗi khổ. Con hãy đến bên và kề vai gánh giúp.
Người chìa tay và xin con một đồng. Lần thứ nhất con hãy tặng họ hai đồng. Lần thứ hai hãy biếu họ một đồng. Lần thứ ba con phải biết lắc đầu. Và đến lần thứ tư con hãy im lặng, bước đi.


Con hãy biết khen. Nhưng đừng vung vãi lời khen như những cậu ấm cô chiêu vung tiền qua cửa sổ.
Lời chê bai con hãy giữ riêng mình.
Nụ cười cho người. Con hãy học cách hào phóng của mặt trời khi tỏa nắng ấm,.
Nỗi đau. Con hãy nén vào trong.
Nỗi buồn. Hãy biết chia cho những người đồng cảm.
Đừng khóc than - quỵ lỵ - van nài. Khi con biết ngày mai rồi sẽ đến - có bầu trời, gió lộng thênh thang.
Con hãy đưa tay. Khi thấy người vấp ngã.
Cần lánh xa. Kẻ thích quan quyền.
Bạn. Là người biết đau hơn nỗi đau mà con đang có.
Thù. Là người quặn đau với niềm vui mà con đang có.
Chọn bạn sai. Cả đời trả giá.
Bạn hóa thù. Tai họa một đời.
Con hãy cho. Và quên ngay.
Đừng bao giờ mượn. Dù chỉ một que tăm, sợi chỉ.
Chớ thấy vui khi mình thanh thản trước điều cần nghĩ. Sự thanh thản chỉ có ở người vô tâm.
Đừng sợ bóng đêm. Đêm cũng là ngày của những người thiếu đi đôi mắt.
Đừng vui quá. Sẽ đến lúc buồn.
Đừng quá buồn. Sẽ có lúc vui.
Tiến bước mà đánh mất mình. Con ơi, dừng lại.
Lùi bước để hiểu mình. Con cứ lùi thêm nhiều bước nữa. Chẳng sao.
Hãy ngước nhìn lên cao để thấy mình còn thấp.
Nhìn xuống thấp. Để biết mình chưa cao.
Con hãy nghĩ về tương lai. Nhưng đừng quên quá khứ.
Hy vọng vào ngày mai. Nhưng đừng buông xuôi hôm nay.
May rủi là chuyện cuộc đời. Nhưng cuộc đời nào chỉ chuyện rủi may.
Hãy nói thật ít. Để làm được nhiều - những điều có nghĩa của trái tim.
Nếu cần, con hãy đi thật xa. Để mang về những hạt giống mới. Rồi dâng tặng cho đời. Dù chẳng được trả công.
Những điều cha viết cho con - được lấy từ trái tim chân thật. Từ những tháng năm lao khổ cuộc đời. Từ bao đêm chơi vơi giữa sóng cồn. Từ bao ngày vất vưởng long đong.
Cha viết cho con từ chính cuộc đời cha. Những bài học một đời cay đắng.
Cha gởi cho con chút nắng. Hãy giữ giữa lòng con. Để khi con cất bước vào cuộc hành trình đầy gai và cạm bẫy. Con sẽ bớt thấy đau và đỡ phải tủi hờn.
Đừng hơn thua làm gì với cuộc đời, con ạ.
Hãy để chị, để anh giành lấy phần họ muốn.
Con hãy chậm bước dù là người đến muộn.
Dù phần con chẳng ai nhớ để dành !
Hãy vui lên trước điều nhân nghĩa.
Hãy buồn với chuyện bất nhân.
Và hãy tin vào điều có thật :
Con người - sống để yêu thương.

Chủ Nhật, 23 tháng 2, 2014

Sống chậm ơi....

Bạn có thể điều khiển một cuộc sống gấp gáp như hiện nay để sống chậm được không? Vẫn có thể đấy nếu bạn ý thức về điều đó. Sống chậm luôn là một cách sống đúng đắn. Nó là nghệ thuật sống mà con người cần phải học tập, tu luyện để đạt được một năng lực nhất định thì mới thấu cảm và mong muốn có được nó.
Mấy năm nay người ta thường hỏi nhau: sống chậm là thế nào? Ai được coi là sống chậm? Bạn nghĩ gì về sống chậm? Mình cũng đã từng được phỏng vấn như thế…
Ảnh intenet. 
Và thế là tự hỏi: mình đã được gọi là sống chậm chưa nhỉ? Và nhìn ngó xung quanh bạn bè… Chỉ thấy những gương mặt mệt mỏi, căng thẳng, cau có là chính… Sao vậy?
Bao giờ thì con người đang sống quanh mình biết sống chậm? Nhìn họ mình phát sốt… Quanh họ bủa vây chỉ toàn ảo tưởng; sức ép thành công; đòi hỏi bất tận về vật chất, sự xa hoa hưởng thụ và vô vàn những cạnh tranh… Tất cả bị ném vào “cối xay tham vọng” khổng lồ và bị nặn thành món băm viên tròn trĩnh. Chả còn mấy ai đủ sức và tìm được cơ hội thưởng thức cuộc đời. Sáng sắp ngửa đến công sở làm việc với những yêu cầu bất tận của thành công. Cả ngày, đủ tháng, quanh năm lo âu đồng tiền nhận được có đủ đầy cho chi tiêu và những thú vui ngày càng leo thang. Bạn bè, đồng nghiệp yêu ghét mình thế nào, cần gì cho mình… cũng đủ điên đầu. Cuối năm đón nămmới, vừa quay đầu mấy cái đã gặp nắng hè đổ lửa. 
Qua hè là thu, rồi sang đông và lại tết. Soi gương chợt thấy những nếp nhăn nơi khoé mắt, cái nhìn uể oải cúi xuống… Rồi sẽ có những chiều chợt lo lắng, thế là mình đang bước gấp về hướng nghĩa trang, nơi ấy không ai chờ mình hết, chỉ mình với mình thôi… Và sợ hãi. Và hốt hoảng. Điên cuồng chống đỡ, vùng vẫy. Từ lúc đó đâu còn thấy cuộc đời tươi đẹp nữa. Chỉ còn là sự chịu đựng đau khổ, dày vò. Thấy tụi trẻ quanh mình lao xao, vui vẻ bỗng xa lánh, ghét bỏ, nghiệt ngã. Ai may mắn không bị bệnh tật thì còn thấy đời đỡ hiu hắt. Ai mang trọng bệnh thì sống mà như chết. Tự biến mình thành cái xác biết đi lại, ăn uống nhưng vô cảm. Một bóng ma giữa những người sống nhiệt huyết. 
Đáng sợ nhất là không còn biết yêu thương, biết sống vì người khác. Không lẽ phần lớn đời người là như thế này sao? Có triết gia ví cuộc đời là một bữa tiệc lớn, nhưng trớ trêu thay rất nhiều người lại đang chết đói. Hầu hết chúng ta không nhận biết những gì tốt đẹp, vui tươi, hạnh phúc… ở quanh mình. 

Không phải vô cớ trong thông điệp của Bill Gates gửi thanh niên Vịêt Nam cách đây mấy năm, điều đầu tiên ông nhắc nhở là: “Hãy thư giãn cho tốt”. Thư giãn bằng cách nào khi trẻ con nứt mắt đã lao vào cạnh tranh học hành, thi cử để dành trường tốt nhất, học giỏi nhất, được nhiều bằng khen nhất? Ra trường thì chọn được công việc tốt nhất, kiếm được tiền nhiều nhất? 

Công chức thì dành nhau từng cái ghế chức quyền, để mắt chiến đấu với đối thủ không cho họ vượt qua mình, hơn mình và đè bẹp mình? Dân đen thì giành giật từng đồng bạc, miếng ăn? Nhìn ra xã hội chuyện xấu xa là chính, chuyện tốt đẹp quá hiếm hoi, xấu từ trên xấu xuống, lúc nhúc như “bầy sâu” trong một bát canh nhạt nhẽo, đục lờ. Cả xã hội đảo điên, mất phương hướng, lòng tin cạn dần tựa vết thương bị chảy máu không cầm được. Người với người chỉ còn nỗi căm giận và oán hận sẵn sàng trút vào nhau…
Một xã hội như thế mà khuyên sống chậm ư? Việc này quả là rất khó… Bởi sống chậm đòi hỏi sự thức tỉnh của con người để tìm thấy chính mình và lắng nghe cuộc đời. Nếu còn bị lệ thuộc vào ai đó, vào nỗi sợ hãi nào đó thì người ta sẽ bị nó cuốn đi, chôn vùi, không thể dừng lại suy nghĩ và sống cho riêng mình. Kể cả khi bạn lệ thuộc vào chồng, con cái bạn thì cũng không thể có hạnh phúc đích thực khi ở trong chính ngôi nhà của bạn. Mối nhân duyên khác với sự lệ thuộc này. 

Trước khi để sống chậm, bạn cần tẩy rửa bản thân bằng cách trút bỏ mọi “nhãn hiệu” dán trên người như tên tuổi, nghề nghiệp, chức vụ, danh tiếng, những tấm huân huy chương, tiền bạc đang có, sẽ có, mối quan hệ khiến bạn bị lệ thuộc… Cái đó chỉ làm tăng thêm “cái tôi”, mà “cái tôi” vốn không có đâu. Không dễ luyện được cái Vô ngã, nhưng cố gắng để “bản ngã” đừng dày lên theo năm tháng. Bản ngã ấy vốn bị cuộc sống huyễn hoặc và bồi đắp bởi nhiều cái không có thật. Hàng ngày lao vào cuộc mưu sinh, giành giật, tranh đua, bạn luôn dùng các nhãn hiệu này để mưu cầu mục đích của mình. 

Nhưng bạn không biết rằng, sâu thẳm trong kia, nơi góc sâu lắng, thanh tao, của tâm thức, không có cái tôi nào hết. Nó chỉ là một miền bao la trong sáng, tĩnh lặng... Nơi ấy không có nỗi sợ hãi, lo lắng, bồn chồn, chỉ có sự an lành, không tên gọi… Có triết gia khuyên rằng, thành công của đời người đó là sống hạnh phúc, không lo lắng. Bạn không cần làm gì cả để đạt đến hạnh phúc, vì hạnh phúc không phải là cái cố gắng mà có thể đạt được. Để có hạnh phúc, bạn không phải thêm thắt bất cứ thứ gì, chỉ cần bỏ bớt từng ngày một, từng cái một đã và đang chất chồng lên bạn qua năm tháng…

Trút bỏ dần những thứ bủa vây quanh bạn là đang sống chậm rồi đấy. Nếu không sống chậm thì con người rất khó biết yêu thương, chia sẻ, biết chăm sóc bản thân và những người xung quanh…
Thế hệ trẻ (còn gọi là thế hệ X) đã bị cuộc sống hiện đại và toàn cầu hoá giam giữ trong, sau tuổi đến trường bằng đủ mọi thứ kiến thức, thi cử, các trò chơi điện tử, thời trang, âm nhạc, thể thao, phim ảnh… Họ hầu như ít quan tâm đến tin tức, thời sự thế giới. Những cuộc chiến tranh ở châu Phi với cảnh chém giết, máu chảy; sự tuyệt vọng vì đói của con người không làm họ giật mình, không ảnh hưởng đến tham vọng kiếm một chỗ làm tốt, lương cao, mua nhà, sự thăng tiến trong công việc, thú vui, đam mê…
Người ta đã tổng kết, hầu như giới trẻ trên thế giới đều đuổi theo công thức sống: “Kiếm việc ở bất cứ đâu có nhiều tiền - Mở công ty riêng – Mua nhà – Mua nhà cho thuê - Về hưu non – Làm từ thịên”. Tuổi trẻ Việt Nam có lẽ còn đơn giản hơn thế vì mấy ai nghĩ đến chuyện làm từ thiện khi còn trẻ? Gia đình, tình yêu, hôn nhân, trái tim dành cho đồng bào, to tát hơn là nhân lọai chỉ như món kem tráng miệng sau bữa ăn no nê nữa là. Và tất nhiên với họ, thời sự sẽ là sự lên xuống giá bất động sản, thị trường tài  chính chứng khoán và giá trị các cổ tức. Nỗi đau của họ bị châm chích khi mất thẻ tín dụng, thị trường chứng khoán sụt giá, bất động sản nổ như bong bóng… Họ rất dễ hoài nghi chuyện đời và hoài nghi lẫn nhau. Họ không quan tâm đến môi trường, bảo vệ thiên nhiên, mức độ ô nhiễm, ảnh hưởng của tầng ozone trong không gian, nạn đói ở các nước chậm phát triển… 

Họ cho đó là việc vĩ mô, quá tầm tay của họ. Tất cả thú vui cũng như các chuyến du lịch của họ là để hưởng thụ chứ không phải là khám phá, tìm hiểu… Trí tưởng tượng của họ bị thui chột, nghèo nàn và hoàn toàn lệ thuộc vào các loại hình giải trí nghe nhìn. Sách là món ăn không hợp gu và bị loại ra khỏi menu các món ăn tinh thần. Vài thế hệ khá thành công nhưng hời hợt, nông nổi, nhạt nhẽo... Các chuyên gia tìm hiểu thế hệ trẻ ngày nay đã đặt ra một câu hỏi: làm thế nào để thế hệ trẻ giỏi giang ngày nay trở nên tình nghĩa hơn và biết quan tâm đến người khác?
Bạn có thể điều khiển một cuộc sống gấp gáp như thế để sống chậm được không? Vẫn có thể đấy nếu bạn ý thức về điều đó. Sống chậm luôn là một cách sống đúng đắn. Nó là nghệ thuật sống mà con người cần phải học tập, tu luyện để đạt được một năng lực nhất định thì mới thấu cảm và mong muốn có được nó. Bạn sẽ không thể sống chậm nếu bạn bị lệ thuộc, nhất là lệ thuộc tâm lý vào người khác, cuộc sống khác. 

Cuộc sống của con người ngày nay rất gấp gáp và có quá nhiều vấn đề cá nhân, gia đình mà họ phải đương đầu giải quyết. Họ tốn rất nhiều thời gian, công sức để dán nhãn mác cho bản thân, rồi sau đó tìm mọi cách để giữ gìn, củng cố trong suốt cuộc đời, đến mức mất hết tự chủ, độc lập và luôn đặt mình sống trong nỗi sợ hãi, mà nỗi sợ hãi nhất là sẽ mất những gì họ đã và đang có. Cuối cùng là đánh mất tự do. Vì sợ hãi nên bám víu, họ không dám thám hiểm cuộc đời với một tấm lòng trong trẻo, vô lo, vô uý, không dựa dẫm… Sự minh triết cần làm là: “Hãy lăn xả vào khói lửa của chiến trận và hãy giữ cõi lòng mình nơi toà sen của Thần Minh”. Khó thay!
Trong cõi sống chậm, bạn sẽ sống như một người không tên tuổi, không hình hài, mất mọi khái niệm, định kiến và sống không vì cái gì cả… Khi không bị tính mục đích bủa vây, tham vọng làm hao mòn, những định kiến làm thui chột khả năng tiếp nhận cái mới thì chính lúc đó bạn phát huy tối đa khả năng của mình. Bạn sẽ đầy ắp năng lượng sống vì bạn được trống rỗng và tự do. Khi ấy bạn đã cai được nghiện: nghiện danh tiếng, uy quyền, tiền bạc, tham vọng, đam mê… Nếu làm được như vậy thì cuộc sống của bạn có khác gì với ông vua hay bà hoàng? Nhiều người cùng làm được như vậy thì xã hội có sự cộng hưởng năng lượng tốt nhất, trong sạch nhất. Cứ mơ như vậy nhé...
Người xưa khuyên chúng ta: Con người có bốn chặng đường khôn ngoan nên đi: Hãy đào bới những cảm nghĩ tiêu cực, những cảm nghĩ ngay cả mình không ý thức – Hãy hiểu những cảm nghĩ tiêu cực này nằm ở bạn chứ không phải thực tại - Đừng hoà đồng mình với cảm nghĩ đó – Hãy thay đổi chính mình thì người khác cũng sẽ thay đổi. Bạn yên tâm đi, sống chậm chỉ sẽ càng giúp bạn trở nên dễ thương, hấp dẫn hơn. Nếu nhiều người như bạn thì xã hội hoàn thiện và phát triển nhanh hơn... Lại mơ tiếp bạn nhé...
Thuỳ Linh

Thứ Năm, 10 tháng 10, 2013

Suy ngẫm về câu nói của Đại tướng Võ Nguyên Giáp

Đại tướng Võ Nguyên Giáp nói:
"Thế hệ cha anh đã rửa được nỗi nhục mất nước, thế hệ ngày nay phải rửa được nỗi nhục nghèo nàn, lạc hậu...".
Thoạt nhìn, nước ta có vẻ không lạc hậu so với thế giới lắm, khi chúng ta nằm trong top 20 quốc gia có nhiều người dùng Internet nhất. Có tới 20 triệu người Việt Nam đang dùng Facebook để post status kể lể, chia sẻ hoặc trách móc nhau hoặc phê phán cuộc đời mỗi ngày. Nhưng chúng ta quả thật đang còn nghèo và nghèo nhất lại là về tinh thần, chúng ta nghèo niềm tin vào những điều tốt đẹp, chúng ta nghèo những hình tượng tốt đẹp để noi theo, chúng ta nghèo cả sự kiên trì lao động sáng tạo, nghèo cả sự tự trọng bản thân, nghèo cả về khát vọng và ước mơ, nghèo cả về sự tử tế...
Nhiệm vụ 'rửa nỗi nhục nghèo nàn, lạc hậu' của thế hệ chúng ta chắc chắn còn rất nhiều việc phải làm và chắc chắn cũng rất khó khăn, nhưng tôi nghĩ chúng ta hoàn toàn có thể bắt đầu bằng việc suy nghĩ những điều tử tế và làm những điều tử tế mỗi ngày... Vì tôi luôn tin rằng một xã hội tử tế thì không thể nào nghèo nàn và lạc hậu được...".

Thứ Hai, 3 tháng 6, 2013

Chuyện tình ly và nước

Ngày xưa, trong một ngôi nhà, có một chiếc ly xinh đẹp sống với người chủ. Bởi quý chiếc ly nên ông chỉ đặt trong tủ kính để trưng bày. Một ngày nọ, ly cảm thấy rất buồn, vì vậy nó đề nghị với ông chủ: "Tôi rất cần nước, ngài có thể lấy cho tôi một chút được không?". Một lát sau, người chủ rót một chút nước nóng vào ly. Vì nước rất nóng, nên ly thấy toàn thân mềm nhũn. Khi gần đầy cốc, ly nghĩ: "Đây có thể là cảm giác của tình yêu".
Sau vài phút, nước ở trong ly trở nên ấm và không còn nóng như ban đầu. "Đây thực sự là cảm giác của mùi vị hạnh phúc", ly nghĩ và tiếp tục chờ đợi cảm giác tiếp theo. Khi nước ngày càng trở nên nguội, chiếc ly cảm thấy sợ hãi nhưng nó không biết chắc đó là cảm giác gì. Một suy nghĩ buồn thoáng hiện lên trong đầu, chiếc ly tự hỏi liệu đây có phải là cảm giác của kẻ thất bại.
Cuối cùng, ly rất thất vọng bởi nước bắt đầu trở nên lạnh như đá. "Chắc đây có lẽ là số phận". Vào giờ phút đó, chiếc ly nghĩ rằng mình không muốn chứa chút nước nào nữa bởi nước lạnh làm cho bản thân ly không thoải mái. Nó cố gắng hết sức di chuyển. Cuối cùng, nước cũng đổ ra ngoài. Tuy nhiên, chỉ một vài giây sau, chiếc ly rơi xuống và vỡ thành nhiều mảnh.
Khi vỡ, ly nhìn thấy những mảnh kính rơi xuống đều đọng dấu vết nước, tới lúc này ly mới thực sự cảm nhận được tình yêu mình dành cho nước. Nhưng ly đã không còn cách nào để ôm nước như lần đầu tiên được nữa. Ly bật khóc, những giọt nước mắt nóng hổi của ly hòa vào nước. Nước cũng chợt nhận ra rằng mình đã yêu và cần ly đến mức nào. Nhưng tất cả giờ đã quá muộn...
Khi người chủ quay trở về, ông nhanh chóng nhặt những mảnh vỡ, một trong số chúng đã cứa và làm ngón tay ông chảy máu. Ly nói những lời cuối cùng: "Thế nào là tình yêu, lẽ nào chỉ khi trải qua đau đớn và mất mát người ta mới biết trân trọng nhau".
Rất dễ để có thể mua một thứ gì đó ngọt ngào, nhưng thật khó để tìm được một trái tim biết yêu thương. Cuộc sống sẽ đứng yên khi bạn ngừng hy vọng. Hy vọng sẽ không còn khi bạn mất niềm tin. Tình yêu sẽ chia lìa khi bạn thôi nuôi dưỡng. Tình bạn sẽ hết khi bạn ngừng chia sẻ. Vì thế hãy trao yêu thương mà không cần nhận lại, hãy cho niềm tin mà không cần bất cứ lý do gì. Và hãy quan tâm tới mọi người mà không cần lời cảm ơn nào.

Thứ Hai, 20 tháng 5, 2013

CHO VÀ NHẬN

    Một hôm, một sinh viên trẻ có dịp  dạo chơi cùng giáo sư của mình. Vị giáo sư này vẫn thường được các sinh viên gọi thân mật là "người bạn của sinh viên" vì sự thân thiện và tốt bụng của ông đối với họ. 
Trên đường đi, hai người chợt thấy một đôi giày cũ nằm ở giữa đường. Họ cho rằng đó là đôi giày của một nông dân nghèo làm việc ở  cánh đồng gần bên, và  người ấy đang chuẩn bị kết thúc ngày làm việc của mình. 
Anh sinh viên quay sang nói với vị giáo sư: "Chúng ta hãy thử trêu chọc người nông dân xem sao. Em sẽ giấu đôi giày của ông ta rồi thầy và em cùng trốn vào sau những bụi cây kia để xem thái độ ông ta ra sao khi thấy bị mất giày."

  Vị giáo sư ngăn lại: "Này, anh bạn trẻ, chúng ta đừng bao giờ đem những người nghèo ra mà trêu chọc để mua vui cho bản thân. Nhưng em là một sinh viên khá giả, em có thể tìm cho mình một niềm vui lớn hơn nhiều nhờ vào người nông dân này đấy. Em hãv đặt một đồng tiền vào trong mỗi chiếc giày và chờ xem phản ứng ông ta ra sao." 
Người sinh viên làm như lời vị giáo sư chỉ dẫn, sau đó cả hai cùng trốn vào sau bụi cây gần đó. 
Chẳng mấy chốc người nông dân đã xong việc và băng qua cánh đồng đến nơi đặt giày và áo khoác của mình. Vừa mặc áo khoác vừa xỏ chân vào một chiếc giày, bác nông dân bỗng thì cảm thấy có vật gì cứng cứng bên trong. Ông ta rút chân ra, cầm gìầy lên xem thì đó là một đồng tiền. 
Sự kinh ngạc bàng hoàng hiện rõ trên gương mặt ông. Ông ta chăm chú nhìn đồng tiền, lật hai mặt đồng tiền qua lại và ngắm nhìn thật kỹ. Rồi ông nhìn khắp xung quanh nhưng chẳng thấy ai. Lúc bấy giờ ông bỏ đồng tiền vào túi, và tiếp tục xỏ chân vào chiếc giày kia. Sự ngạc nhiên của ông dường như được nhân lên gấp bội, khi ông tìm thấy đồng tiền thứ hai bên trong chiếc giày. Với cảm xúc tràn ngập trong lòng, người nông dân quì xuống, ngước mặt lên trời và đọc to lời cảm tạ chân thành của mình. Ông bày tỏ sự cảm tạ đối với bàn tay vô hình nhưng hào phóng đã đem lại một mòn quà đúng lúc cứu giúp gia đình ông khỏi cảnh túng quẫn người vợ bệnh tật không ai chăm sóc và đàn con đang thiếu ăn. 
Anh sinh viên lặng người đi vì xúc động, nước mắt giàn giụa. Vị giáo sư lên tiếng: "Bây giờ em có cảm thấy vui hơn lúc trước nếu như em đem ông ta ra làm trò đùa không?" Người thanh niên trả lời: "Giáo sư đã dạy cho em một bài học mà em sẽ không bao giờ quên. Đến bây giờ em mới hiểu được ý nghĩa thật sự của câu nói mà trước đây em không hiểu: "Cho đi là hạnh phúc hơn nhận về".


CÁM ƠN CUỘC SỐNG
A  HOMELESS
*Nếu bạn thấy đêm nay khó ngủ - Cứ nghĩ đến những kẻ không nhà chẳng nệm ấm chăn êm.
*Nếu bạn gặp một ngày tồi tệ nơi làm việc - Hãy nghĩ đến những người đã mấy tháng nay không tìm được việc làm.
*Nếu bạn chán nản vì mối quan hệ

xấu đi - Hãy nghĩ tới những kẻ không bao giờ biết hương vị của thương yêu và được người yêu thương lại.
*Nếu bạn buồn phiền vì thêm một cuối tuần vô vị trôi qua - Hãy nghĩ tới những người phụ nữ quẫn bách, quần quật cả ngày, suốt tuần không nghĩ, chỉ mong kiếm được chút tiền còm nuôi mấy miệng ăn.
*Nếu bạn hỏng xe dọc đường, phải cuốc bộ vài dặm vài mới tìm ra được người giúp đở - Hãy nghĩ tới những ai liệt cả đôi chân, luôn khao khát được bước đi như bạn.
         tomb of a  young girl*Nếu bạn cảm thây đời mình bị mất mát và băn khoăn về ý nghĩa kiếp người - Xin bạn hãy biết ơn cuộc sống vì có nhiều người đã không được sống hết tuổi trẻ của mình để có những trải nghiệm như bạn.
*Nếu bạn cảm thấy mình là nạn nhân của những ai hay cay nghiệt, dốt nát, nhỏ nhen, nghi kỵ - Hãy nhớ rằng việc đời có khi còn tệ hại hơn thế rất nhiều.

Thứ Tư, 15 tháng 5, 2013

Bí mật của hạnh phúc

Hãy đọc thật chậm những điều này mà suy ngẫm nó sẽ thay đổi hoàn toàn cuộc sống của bạn

 

THE HAPPINESS OF YOUR LIFE DEPENDS UPON THE QUANLITY OF YOUR THOUGHTS

 

1. Biết ơnMột trong những thói quen của người hạnh phúc là họ luôn cảm kích và biết ơn về những gì mình có. Bạn nên trân trọng những thứ mình đang có thay vì cảm thấy buồn bã và tiếc nuối về những thứ mình còn thiếu. Nếu bạn có thể đọc được bài báo này, và bạn có một chiếc máy tính, hoặc một cái laptop, hay một chiếc smartphone thì điều đó có nghĩa là bạn đã may mắn hơn rất nhiều người.
 
2. Không so sánhNhững người hạnh phúc không dành thời gian để so sánh bản thân với người khác. Cuộc sống không phải ở việc bạn sướng hơn hay khổ hơn người khác như thế nào. Nó cũng không phải là việc hàng xóm của bạn có gì; hay cô bạn thân thon thả hơn bạn như thế nào. Điều bạn cần là hãy nghĩ đến việc mình đã cải thiện được cuộc sống của bản thân như thế nào theo thời gian.

3. Lòng tốtHãy nghĩ đến một vài “người hạnh phúc” mà chúng ta đang nói đến ở đây. Hãy nghĩ đến những việc họ làm. Họ có đền đáp người khác, giúp đỡ cộng đồng, phục vụ ở nhà thờ, làm tình nguyện viên tại trường học? Giúp đỡ người khác thực sự sẽ khiến chúng ta cảm thấy vui vẻ và hạnh phúc.

4. Lạc quanQuá nhiều người trong chúng ta theo chủ nghĩa hoài nghi. Chúng ta khiến cuộc sống thêm mệt mỏi. Chúng ta luôn “chờ đợi” những điều tồi tệ nhất trong mọi tình huống và từ mọi người. Không hề dễ dàng để nhìn mọi việc theo chiều hướng tích cực nếu bạn thường xuyên bị thất vọng trước mọi việc; nhưng đừng để điều đó làm nguội lạnh trái tim của bạn. Luôn có những điều tốt đẹp trên thế giới này. Bạn cần giữ cho tâm trí và trái tim mình cởi mở để đón nhận những điều tốt đẹp đó và hãy thật lạc quan. Bạn không thể hạnh phúc khi bản thân luôn nhìn vào những mặt tiêu cực của cuộc sống xung quanh.

5. Những mối quan hệ gắn bóNhững người hạnh phúc hiểu tầm quan trọng của tình bạn trong cuộc sống thực tế và tương tác xã hội. Mặc dù các phương tiện truyền thông xã hội là những công cụ rất tuyệt vời và hiệu quả giúp bạn liên lạc với bạn bè và dõi theo họ, nhưng bạn không nên coi đó là phương tiện giao tiếp duy nhất của mình với người khác. Bạn cần phải thoát ra thế giới ảo đó, hòa mình vào với những người khác, và củng cố các mối quan hệ của mình.

6. Tha thứMột điều vô cùng quan trọng đó là bạn phải học cách tha thứ. Những cảm xúc tiêu cực và bất mãn với người khác chỉ có “tác dụng” duy nhất là… ăn mòn hạnh phúc của bạn. Học cách buông chúng ra là bạn đang làm một điều tốt cho chính trái tim của mình. Hãy làm điều đó vì chính bản thân bạn chứ không phải vì người đã “chơi xấu” bạn.

7. Tận hưởng từng khoảnh khắcCuộc sống luôn ngập tràn những niềm vui nho nhỏ. Mỗi ngày, luôn có những điều vui vẻ và đáng nhớ xảy ra trong cuộc sống của bạn. Điều quan trọng là bạn phải sống chậm lại và chú ý đến những điều đó. Nếu bạn luôn bận rộn và hối hả đến mức không có một chút thời gian để chú ý đến những gì đang diễn ra quanh mình, hoặc nếu bạn luôn “dán mắt” vào tivi, máy tính, hoặc điện thoại thì chắc chắn là bạn đang bỏ lỡ rất nhiều điều tuyệt vời.

8. Luôn đặt ra mục tiêuNhững người hạnh phúc luôn có những mục tiêu để vươn tới. Đặt ra các mục tiêu, thách thức, và cam kết sẽ giúp bạn có động lực để làm việc và phấn đấu. Cố gắng làm việc để đạt được những mục tiêu đó sẽ mang lại cho bạn cảm giác tự hào; và khi bạn hoàn thành mục tiêu đặt ra thì cảm giác sẽ vô cùng tuyệt vời.

 

Thứ Ba, 29 tháng 1, 2013

Phương pháp tập mắt giúp giảm độ cận thị



Làm sao để cửa sổ tâm hồn của bạn được bảo vệ trước những áp lực, làm sao để đôi mắt của bạn luôn sáng khỏe?

Với người bình thường, để nhìn được hình ảnh rõ ràng, các tia sáng đi vào mắt phải đến tiêu điểm ở võng mạc. Nhưng với những người có tầm nhìn mờ vì một lý do nào đó mà không thể nhìn thấy rõ ràng bởi các tia đi vào mắt ở phía trước hoặc phía sau võng mạc (Chứng Cận thị,Viễn thị, Loạn thị,mắt yếu, mỏi mắt...).
Kính Tập Mắt Pinhole làm việc bằng cách chỉ cho phép các tia đó đi qua tiêu điểm, ngăn các phần còn lại. Mặc dù sẽ hạn chế một chút ánh sáng tới mắt nhưng tất cả các tia sáng sẽ được phản ánh trực tiếp trên võng mạc, khiến mắt không phải điều tiết mà vẫn nhìn thấy hình ảnh rõ nét tuyệt đối.
- Tác dụng của Kính Tập Mắt Pinhole khác gì với kính thường?
Việc sử dụng kính thuốc ( kính Cận thị, Viễn thị, Loạn thị,mắt yếu, mỏi mắt) liên tục có thể làm cho mắt trở nên yếu hơn chứ hoàn toàn không có khả năng chữa trị các tật về mắt. Đeo kính thuốc nhiều giờ trước màn hình máy tính còn có thể gây mỏi mắt, đau mắt và đau đầu. Khi sử dụng Kính Tập Mắt bạn vẫn có thể nhìn rõ như dùng kính thuốc mà không gây những hiệu ứng đó cho dù bạn đeo kính trong khoảng thời gian dài. Ngoài ra, khi sử dụng Kính Tập Mắt thường xuyên sẽ giúp mắt đạt được điểm cân bằng, hỗ trợ điều trị hiệu quả các tật về mắt như cận thị, viễn thị, loạn thị, nhìn vật bị mờ, …
Tác dụng của kính mắt đối với sức khỏe, Sức khỏe đời sống,
- Đối tượng sử dụng Kính Tập Mắt Pinhole Glasses?
Bất cứ ai cũng có thể luyện tập với Kính tập mắt để có cái nhìn rõ ràng hơn. Đặc biệt, kính thực sự hiệu quả với những người bị mỏi mắt, cận thị, viễn thị, đục thủy tinh thể, loạn thị và thậm chí những người cao tuổi bị viễn thị hoặc lão thị. Kính sẽ kém tác dụng hơn với những người cận trên 6 đi-ốp hay bị thoái hóa điểm vàng (do dây thần kinh thị giác bị hư hỏng).
• Trường hợp đục thủy tinh thể
Bệnh đục thủy tinh thể không cho tia sáng đi vào mắt nên không lưu lại được hình ảnh trên võng mạc. Kính Tập Mắt Pinhole sẽ giúp cải thiện vấn đề này. Nhiều bệnh nhân bị đục thủy tinh thể nhìn thấy tốt hơn khi sử dụng Kính Tập Mắt Pinhole.
• Sử dụng Kính Tập Mắt Pinhole như kính mát, kính râm
Vào một ngày nắng, bạn có thể dùng kính pinhole để xem độ sáng mặt trời giảm được nhiều thế nào. Kính lỗ kim pinhole có công dụng chắn ánh sáng thừa đi vào mắt người dùng.
• Sử dụng Kính Tập Mắt Pinhole khi dùng máy vi tính
Kính Tập Mắt Pinhole có tác dụng massage mắt, giúp tăng sự tập trung, giảm các triệu chứng mệt mỏi, nhức đầu, khô mắt, mỏi mắt, nhìn mờ khi sử dụng máy vi tính nhiều giờ đồng hồ.
• Một phương pháp giúp người cận thị, viễn thị, loạn thị,…
Người dùng có thể sử dụng Kính Tập Mắt Pinhole thay cho kính thuốc trong các trường hợp cần nhìn xa. Kính Tập Mắt Pinhole giúp nâng cao khả năng điều tiết hiệu quả, cho hình ảnh rõ nét để mắt, não bộ và các dây thần kinh không bị căng thẳng, mệt mỏi. Đặc biệt dù là kính không độ nhưng người dùng vẫn có thể nhận được hình ảnh như khi đeo kính thuốc thông thường. Bằng phương pháp tập luyện thường xuyên theo các bài tập kèm theo, người dùng sẽ nhận được sự cải thiện đáng kể khi nhìn bằng chính khả năng tự nhiên của mắt mình.
Tác dụng của kính mắt đối với sức khỏe, Sức khỏe đời sống,
Sản phẩm được phân phối bởi Công ty TNHH XNK HNH
Địa chỉ: 42/24 Hoàng Hoa Thám, Phường 7, Q.Bình Thạnh, HCM
Để được tư vấn vui lòng gọi vào số: (08)66799116 – 0907 907 651
(Hỗ trợ mua hàng qua điện thoại và thanh toán tại nhà.Giao hàng miễn phí trên Toàn Quốc)
Giá bán: 300.000 VNĐ (tặng kèm tài liệu hướng dẫn tập mắt)
Thông tin khách hàng có thể truy cập tại đây

Thứ Ba, 18 tháng 12, 2012

Cuộc sống của 'tổng thống nghèo nhất thế giới'

Đương kim tổng thống Uruguay sống trong một nhà tranh giữa nông trại bụi bặm, tặng 90% lương cho các tổ chức từ thiện và làm việc trên đồng ruộng hàng ngày.

Tổng thống Jose Mujica
Hàng ngày Tổng thống Jose Mujica làm công việc của nông dân trên nông trại ở ngoại ô thủ đô Montevideo. Ảnh: Elcomercio.com.
Quần áo được phơi bên ngoài ngôi nhà tranh tuềnh toàng. Một giếng trong sân cung cấp nước. Cỏ dại mọc kín mặt sân. Chỉ hai cảnh sát và Manuela, một con chó ba chân, canh gác bên ngoài nông trại.
Đó là nơi ở của ông Jose Mujica, tổng thống Uruguay. Lối sống của ông tương phản rõ rệt so với phần lớn các nguyên thủ trên hành tinh.
Mujica tránh xa ngôi nhà sang trọng mà chính phủ Uruguay dành cho nguyên thủ quốc gia và chuyển tới nông trại của vợ trên một con đường bụi bặm bên ngoài thủ đô Montevideo.
Lối sống khắc khổ này, cộng với việc Mujica tặng khoảng 90% lương hàng tháng của tổng thống – tương đương 12.000 USD – cho các tổ chức từ thiện, khiến giới truyền thông gọi ông là “tổng thống nghèo nhất thế giới”, BBC cho biết.
“Tôi đã sống như thế trong phần lớn cuộc đời và tôi có thể sống tốt với những thứ mà tôi có”, ông nói khi ngồi trên một chiếc ghế cũ trong vườn. Chiếc đệm trên ghế là chỗ nằm mà chó Manuela rất thích.
Phần lương mà ông giữ lại chỉ tương đương với mức thu nhập trung bình hàng tháng của người dân Uruguay, tức là 775 USD.
Vào năm 2010, Mujica tuyên bố trị giá tài sản cá nhân của ông là 1.800 USD, giá trị của chiếc xe hơi Volkswagen Beetle 1987. Tại Uruguay, một quan chức đều phải kê khai tài sản cá nhân.
Trong bản kê khai tài sản cá nhân năm nay, ông bổ sung một nửa tài sản của vợ - bao gồm đất, máy kéo và một ngôi nhà – vào danh sách. Vì thế giá trị tài sản của ông tăng lên 215.000 USD, bằng khoảng 2/3 tài sản của Phó tổng thống Danilo Astori và 1/3 tài sản của Tabare Vasquez, người tiền nhiệm của ông.
Tổng thống Mujica từng tham gia lực lượng du kích Tupamaros chống chính phủ trong thập niên 60 và 70. Ông hứng chịu 6 viên đạn và bị giam 14 lần. Mãi tới năm 1985, khi nền dân chủ quay trở về Uruguay, ông mới được thả. Trong cuộc bầu cử tổng thống vào năm 2009, ông tranh cử và giành chiến thắng.
Công dân số một của Uruguay nói rằng khoảng thời gian sống trong tù đã giúp ông tạo dựng quan điểm sống.
“Người ta gọi tôi là tổng thốngnghèo nhất, nhưng tôi không cảm thấy nghèo. Người nghèo là người chỉ cố gắng làm việc để duy trì một lối sống tốn kém và họ luôn muốn nhiều tiền hơn. Đây là vấn đề tự do. Nếu bạn không có nhiều tài sản, bạn sẽ không phải làm việc cả đời như nô lệ để giữ đống tài sản. Vì thế bạn sẽ có nhiều thời gian hơn cho bản thân”, Mujica lập luận.

Thứ Ba, 4 tháng 12, 2012

Cô bé không tay viết chữ siêu đẹp

Cất tiếng khóc chào đời không may mắn như bao đứa trẻ khác, Lê Thị Thắm không có cả hai cánh tay do di chứng chất độc da cam truyền từ đời trước. 15 tuổi, cũng chừng ấy thời gian mà cô bé gầy gò, nhỏ thó này vươn lên chiến thắng nỗi đau, số phận bằng nghị lực phi thường.
Giàu hai con mắt, khó hai bàn tay. Cái khó ấy lại ập vào một cô gái nhà nghèo ở vùng quê heo hút - thôn 9 Đoàn Kết, xã Đông Thịnh, huyện Đông Sơn (Thanh Hóa) thì nỗi đau, bất hạnh càng nhân lên. Bao giọt nước mắt của Thắm, của gia đình, của người đời xót thương em đã chảy.
Không chấp nhận nỗi đau, Lê Thị Thắm đã vươn lên hòa nhập với các bạn cùng trang lứa, làm nên những điều kỳ diệu, phi thường. Chỉ bằng đôi chân, Thắm đã tập luyện, viết được chữ, soạn thảo thành thạo văn bản trên máy vi tính, chải tóc, nhặt được rau cho mẹ và nhiều công việc trong sinh hoạt thường ngày.
Đặc biệt, em đã nhiều lần được nhà trường chọn đi thi giải học sinh viết chữ đẹp và đạt giải… cùng với đó là nhiều bằng khen, giấy khen và nhiều giải thưởng khác.
Nhưng rồi, việc tập luyện và những nỗi vất vả trong cuộc sống, cùng với di chứng của chất độc dioxin đã khiến em bị vẹo cột sống. Đôi chân thần kỳ của em giờ cũng bên ngắn, bên dài. Bàn chân trái cầm bút viết đã dài hơn bàn chân phải. 15 tuổi, nhưng em chỉ cao chưa đầy 1,4m và nặng chỉ 26kg.
Cô bé không tay viết chữ siêu đẹp, Tin tức trong ngày, cau be khong tay, cau be chim canh cut, lam viec ban chan, viet chu bang chan, quet nha bang chan, nguoi tan tat, an com bang chan, hoc sinh gioi, tin tuc, tin hot, tin hay, vn
 Ở lớp 9B, trường THCS Đông Ninh (Đông Sơn - Thanh Hóa), Thắm được giáo viên cho ngồi trên một chiếc ghế cao gần bằng bàn để học tập
Cô bé không tay viết chữ siêu đẹp, Tin tức trong ngày, cau be khong tay, cau be chim canh cut, lam viec ban chan, viet chu bang chan, quet nha bang chan, nguoi tan tat, an com bang chan, hoc sinh gioi, tin tuc, tin hot, tin hay, vn
Thắm khéo léo dùng chân mở cặp và lấy sách ra học bài
Cô bé không tay viết chữ siêu đẹp, Tin tức trong ngày, cau be khong tay, cau be chim canh cut, lam viec ban chan, viet chu bang chan, quet nha bang chan, nguoi tan tat, an com bang chan, hoc sinh gioi, tin tuc, tin hot, tin hay, vn
Chữ của Thắm viết rất đẹp
Cô bé không tay viết chữ siêu đẹp, Tin tức trong ngày, cau be khong tay, cau be chim canh cut, lam viec ban chan, viet chu bang chan, quet nha bang chan, nguoi tan tat, an com bang chan, hoc sinh gioi, tin tuc, tin hot, tin hay, vn
Thắm đọc một đoạn hội thoại tiếng Anh cùng với bạn trong lớp
Cô bé không tay viết chữ siêu đẹp, Tin tức trong ngày, cau be khong tay, cau be chim canh cut, lam viec ban chan, viet chu bang chan, quet nha bang chan, nguoi tan tat, an com bang chan, hoc sinh gioi, tin tuc, tin hot, tin hay, vn
Em khéo léo dùng hai bàn chân nắp bút lại sau tiết học
 Cô bé không tay viết chữ siêu đẹp, Tin tức trong ngày, cau be khong tay, cau be chim canh cut, lam viec ban chan, viet chu bang chan, quet nha bang chan, nguoi tan tat, an com bang chan, hoc sinh gioi, tin tuc, tin hot, tin hay, vn
Thắm vui vẻ chuyện trò cùng các bạn trong lớp 9B
Cô bé không tay viết chữ siêu đẹp, Tin tức trong ngày, cau be khong tay, cau be chim canh cut, lam viec ban chan, viet chu bang chan, quet nha bang chan, nguoi tan tat, an com bang chan, hoc sinh gioi, tin tuc, tin hot, tin hay, vn
Ở lớp, Thắm được giáo viên tận tình hướng dẫn học bài
Cô bé không tay viết chữ siêu đẹp, Tin tức trong ngày, cau be khong tay, cau be chim canh cut, lam viec ban chan, viet chu bang chan, quet nha bang chan, nguoi tan tat, an com bang chan, hoc sinh gioi, tin tuc, tin hot, tin hay, vn
Đôi chân của Thắm còn có thể chải tóc...
Cô bé không tay viết chữ siêu đẹp, Tin tức trong ngày, cau be khong tay, cau be chim canh cut, lam viec ban chan, viet chu bang chan, quet nha bang chan, nguoi tan tat, an com bang chan, hoc sinh gioi, tin tuc, tin hot, tin hay, vn
... thậm chí nhặt rau giúp mẹ làm cơm
Cô bé không tay viết chữ siêu đẹp, Tin tức trong ngày, cau be khong tay, cau be chim canh cut, lam viec ban chan, viet chu bang chan, quet nha bang chan, nguoi tan tat, an com bang chan, hoc sinh gioi, tin tuc, tin hot, tin hay, vn
Thắm dùng chân mở máy vi tính
Cô bé không tay viết chữ siêu đẹp, Tin tức trong ngày, cau be khong tay, cau be chim canh cut, lam viec ban chan, viet chu bang chan, quet nha bang chan, nguoi tan tat, an com bang chan, hoc sinh gioi, tin tuc, tin hot, tin hay, vn
Và soạn thảo văn bản rất thành thạo
Cô bé không tay viết chữ siêu đẹp, Tin tức trong ngày, cau be khong tay, cau be chim canh cut, lam viec ban chan, viet chu bang chan, quet nha bang chan, nguoi tan tat, an com bang chan, hoc sinh gioi, tin tuc, tin hot, tin hay, vn
Bằng khen, giấy khen và các chứng nhận giải thưởng của Thắm được treo ngay ngắn trên tường
Cô bé không tay viết chữ siêu đẹp, Tin tức trong ngày, cau be khong tay, cau be chim canh cut, lam viec ban chan, viet chu bang chan, quet nha bang chan, nguoi tan tat, an com bang chan, hoc sinh gioi, tin tuc, tin hot, tin hay, vn
Nguôi đi nỗi đau sinh con ra không có cả hai cánh tay, chị Tình hiện rõ nỗi buồn khi nhìn đứa con gái càng lớn càng bị vẹo cột sống và hai chân không đều nhau

Chủ Nhật, 2 tháng 12, 2012

Thử suy nghĩ tích cực



Điều gì mình không muốn người ta biết thì đừng làm. Còn đã làm rồi thì đừng mong giấu tuyệt đối.
Với ý nghĩ, người ta có thể muốn được đủ thứ chuyện. Nhưng khi hành động, người ta chỉ có thể thực hiện được một phần những gì mình nghĩ.
Vợ tôi chỉ có hotdogs chiều nay, tôi không phiền cho rằng nàng lười nấu nướng, mà phải vui vì nàng không ra đường cặp kè với ai khác. Cảm ơn Trời, tôi vẫn còn có một người vợ tốt...
Chồng tôi cứ ngồi salon coi TV, tôi không buồn vì chàng vẫn ở nhà với tôi, thay vì ra bar nhậu nhẹt tốn tiền rồi đánh lộn, say rượu lái xe... Cảm ơn Trời tôi vẫn còn người chồng tốt, vẫn hơn chị bạn tôi đang sống thui thủi một mình.
Con gái tôi cằn nhằn vì bị bắt rửa chén.  Tôi không phiền vì nó vẫn còn là đứa con ngoan không ra đường lêu lỏng.
Sau buổi party khi các bạn đã ra về tôi phải cực nhọc lau chùi, nhưng vui vì tôi có được một vòng rào bạn hữu.
Quần áo lúc này hơi chật, nhưng tôi không than phiền vì điều đó có nghĩa là tôi được no nê sung túc.
Đi giữa trời đứng bóng nóng nực tôi không buồn phiền vì được sống thong thả tự do dưới ánh mặt trời.
Sân cỏ cần được cắt, cửa sổ cần được lau chùi và bao nhiêu công việc nhà đang chờ đợi nhưng tôi không phiền lòng than thở vì tôi vẫn còn được một mái nhà cho gia đình mình.
Bãi đậu xe chật ních, tôi chỉ tìm được một chỗ đậu xa lắc xa lơ, nhưng vui vì mình còn có một cái xe để di chuyển và còn mạnh khỏe để đi bộ.
Tiền chi phí sưởi cho mùa đông này cao quá, nhưng tôi không than thở vì tôi vẫn còn được sưởi ấm, so với những người phải sống trong giá lạnh.
Ở trong nhà thờ, cái bà đứng sau tôi hát sai điệu nhạc hết trơn nhưng tôi không lấy làm phiền vì thính giác của mình vẫn còn tốt trong khi kẻ khác không còn khà năng nghe được.
Đồ đạc quần áo chất đống để chờ tôi giặt, ủi, nhưng tôi không phiền vì mình vẫn còn có nhiều quần áo để mặc.
Sau một ngày làm việc tôi mệt mỏi và đau nhức các bắp thịt, nhưng tôi vui vì mình vẫn còn có khả năng làm được những việc nặng nhọc.
Buổi sáng ngủ ngon mà bị đồng hồ báo thức, đáng lẽ phải càu nhàu, nhưng tôi vui vì biết mình còn sống.
Với những người làm việc chung với tôi, có nhiều tính khí khác lạ, tôi không phiền vì chính nhờ họ mà công việc không trở nên buồn tẻ mà trái lại thêm thích thú.
Nhận được nhiều e-mail quá tôi không phiền, vì điều đó chứng tỏ rằng tôi có nhiều bạn.
Và cuối cùng, xin cho con biết tạ ơn Chúa trong mọi sự.

Chủ Nhật, 25 tháng 11, 2012

Mọi việc cha làm đều vì gia đình

Hãy tự bằng lòng và học cách quan tâm đến người thân, để một mai thức dậy ta có thêm động lực để sống.

Cha là một người chăm chỉ. Ông thường giao bánh mì kiếm sống để nuôi vợ và ba đứa con. Ông cũng dành các buổi tối trau dồi kiến thức, với hy vọng ngày nào đó ông sẽ có một công việc tốt hơn. Cha hầu như không ăn một bữa nào cùng với gia đình, ngoại trừ chủ nhật. Ông làm việc và học rất chăm chỉ, bởi ông muốn mọi thứ tốt nhất cho gia đình bé nhỏ của mình.
Cứ mỗi lần mẹ than phiền cha không dành thời gian cho gia đình thì ông giải thích là mọi thứ ông làm đều dành cho mọi người. Cha cũng thú nhận mong muốn dành nhiều thời gian cho gia đình hơn là làm việc.
Với tất cả nỗ lực, cha đã hoàn thành xuất sắc và vượt qua kỳ thi nhanh chóng. Ngay sau đó, cha cũng tìm được một công việc như ý. Một giám sát viên với mức lương ngoài mong đợi. Giống như một giấc mơ trở thành sự thật. Bây giờ cha đủ khả năng để mang đến cho gia đình một cuộc sống khác. Như quần áo đẹp, giầy dép, thức ăn ngon và những kỳ nghỉ ở nước ngoài.
Tuy nhiên, những người thân trong gia đình hầu như không thể gặp cha trong suốt cả tuần. Cha tiếp tục làm việc chăm chỉ, hy vọng được đề bạt vào vị trí của người quản lý. Trên thực tế, để là một ứng cử viên sáng giá cho vị trí này, cha phải tham gia một khóa học khác tại một trường đại học ở nước ngoài.
Một lần nữa, bất cứ khi người vợ phàn nàn, ông đều nói rằng việc ông đang làm là cho gia đình. Nhưng trong tâm trí mình, ông luôn mong có thể dành thời gian cho người thân yêu nhiều hơn.
Cuối cùng sự chăm chỉ của người cha cũng được đền đáp. Ông đã được thăng chức và quyết định thuê một người giúp việc để giảm bớt việc nhà cho người vợ. Bên cạnh đó, một chung cư với các tiện nghi thoải mái sẽ là nơi sinh hoạt mới của gia đình.
Từng trải qua nhiều khó khăn để có được những thành tựu như bây giờ, cha lại tiếp tục nghiên cứu và muốn được thăng tiến hơn. Gia đình vẫn không gặp được ông. Thực tế, đôi khi cha phải làm việc vào cả ngày chủ nhật. Một lần nữa, ông lại giải thích với tất cả rằng mọi thứ ông làm là vì họ. Và như một thói quen, ông chia sẻ mong muốn sẽ có thời gian cho gia đình.
Đúng dự kiến, công việc vất vả của cha đã được đền đáp bằng một căn hộ chung cư đẹp nhìn ra bờ biển. Vào tối chủ nhật đầu tiên ở nhà mới, cha tuyên bố với gia đình rằng ông quyết định không tham gia các khóa học nữa và cũng sẽ không cố gắng cho bất cứ sự thăng tiến nào. Từ đó về sau ông sẽ dành nhiều thời gian cho gia đình hơn. Nhưng ngay sáng hôm sau, cha đã không thể thức dậy nữa.
Ngày nay chúng ta thường mải chạy theo cuộc sống, theo sự xa hoa đi kèm với nó. Tất cả mọi người đều mong muốn làm được những điều tốt đẹp nhất cho gia đình, người thân. Con người luôn nỗ lực không ngừng cho một mục đích đó. Nhưng với vòng quay của cuộc sống thì ước mơ đó chưa bao giờ là trọn vẹn.
Dù kết quả đạt được chưa xứng đáng thì bản thân ta không phủ nhận được sự cố gắng và tâm trí đã đặt vào đó. Hãy biết tự bằng lòng và học cách quan tâm đến những người thân, những người xung quanh mình, để một mai thức dậy ta có thêm động lực để sống.

 

Thứ Ba, 6 tháng 11, 2012

Lời cảnh báo đáng suy tư: Tâm sự của một cựu Linh Mục

Trên tờ Records của giáo phận Perth, Australia, có đăng lời tâm sự của một cựu linh mục, một nhà thần học sau gần 20 năm trong thiên chức linh mục, nay đã hoàn tục. Bài tâm sự này là một lời cảnh báo cho tất cả chúng ta không nuôi dưỡng đời sống cầu nguyện hằng ngày.

Không có gì tách tôi ra khỏi lòng mến của Thiên Chúa, trong Đức Kitô. Tôi xác quyết rằng dù sống hay dù chết, dù tù đày, bắt bớ, dù khốn cùng, quẫn bách. Không có gì tách tôi ra khỏi lòng mến của Thiên Chúa, trong Đức Kitô”.

Tôi đã nhiều lần gân cổ, mặt đanh lại khi hát những câu hát trên. Cứ tưởng như là chỉ cần gào to lên như vậy thì tôi sẽ đời đời sống trong lòng mến của Thiên Chúa. Thật ra, cũng không hoàn toàn là vô lý. Thật sự, đúng là tù đày, bắt bớ, khốn cùng, quẫn bách đã không tách tôi ra khỏi lòng mến của Thiên Chúa. Nhưng, đơn giản là vì những thứ ấy không xảy ra trên đất nước tự do này. Ai dám bỏ tù tôi, ai dám kỳ thị tôi, ngược đãi tôi vì tôi là người Công giáo, tôi kiện lên họ tới Tối Cao Pháp Viện chứ chơi à.

Tuy nhiên, đã có một thứ nhẹ nhàng hơn, êm ái hơn đã không chỉ tách tôi mà thực sự là “bứng” tôi hoàn toàn khỏi lòng mến của Thiên Chúa: một đời sống bận rộn và thiếu sự cầu nguyện.

Năm 1972, sau khi tốt nghiệp tiến sĩ thần học ở Rôma, tôi đã nổi như cồn với tác phẩm đầu tay “Tiếng thở dài”. Cuốn sách trình bày những suy tư thần học về ý nghĩa của sự đau khổ trong kiếp nhân sinh này, đã được bề trên, các linh mục và anh chị em giáo dân đón nhận nhiệt liệt. Có những người viết thư cho tôi cho biết họ tìm lại được đức tin sau khi đọc cuốn sách đó. Họ tìm lại được lòng trông cậy vào Chúa và khen nức nở các ý kiến của tôi. Mỗi khi có chuyện không như ý, theo lời khuyên trong cuốn sách, họ cầu nguyện với Chúa: “Lạy Chúa, con biết Chúa hằng yêu thương con. Con phó thác mọi sự trong tay Chúa. Nhưng, lạy Chúa, qua chuyện không vui này, Chúa muốn nói với con điều gì ? ”.

Khốn nạn thân tôi, trong khi khuyên người ta cầu nguyện, tôi càng ngày càng ít dành thời gian cho việc cầu nguyện. Tôi miệt mài trong các thư viện, cố viết hay hơn nữa, nhiều hơn nữa. Tôi tưởng tôi đã gặp được Chúa trong những suy tư thần học, cho nên tôi xao lãng đời sống cầu nguyện, tôi đã không thực hành chính những điều tôi nói và viết hằng ngày trên bục giảng và trong các tác phẩm của tôi. Có lẽ, tôi đã cho rằng cầu nguyện chỉ là hình thức cấp thấp dành cho những người bình dân. Siêu đẳng như tôi thì không cần. Càng ngày tôi cũng càng ít có giờ cho giáo dân và càng ngày tôi càng bướng bỉnh và kiêu căng với các đấng bề trên. Chuyện gì đến cũng đã đến. Tôi không muốn sa vào những phân tích vụn vặt. Điều tôi muốn nói với các bạn sau nhiều năm suy tư, sau những đêm dài không ngủ và trong sự hối tiếc chân thành của tôi là sự thật đơn giản này: Những hiểu biết sâu hơn về Thiên Chúa, nhiều hơn về Thiên Chúa không giúp giữ tôi trong lòng mến của Ngài. Chính đời sống cầu nguyện đơn sơ mà mẹ tôi tập cho tôi từ ngày còn bé mới giữ tôi lại trong tình yêu thương của Thiên Chúa.

Chẳng vậy, mà trong Phúc âm biết bao nhiêu lần chúng ta gặp câu này: “Sau đó, Người lui vào một nơi thanh vắng mà cầu nguyện”. Chính Chúa Con mỗi ngày còn cần đến sự cầu nguyện ở nơi thanh vắng để hiểu được ý Chúa Cha. Chúng ta là ai, tư cách gì, mà đòi có thể biết được ý Chúa qua trí khôn, qua sự xét đoán nông cạn của mình trong cái náo nhiệt, bận rộn của cuộc sống quay cuồng chung quanh.

Chẳng vậy, tất cả các lần Đức Mẹ hiện ra, Mẹ đã không nói gì nhiều hơn là lặp lại tiếng kêu gọi khẩn cấp hãy cầu nguyện đó sao. Chúng ta cũng nhìn thấy điều này nơi các Thánh mà chúng ta hằng tôn kính. Chính sự cầu nguyện đã giúp các Ngài nên Thánh.

Tôi đặc biệt mong muốn lặp lại ở đây những điều Đức Thánh Cha Gioan Phaolô 2 đã viết trong cuốn “Bước qua ngưỡng cửa hy vọng” :

Việc cầu nguyện vừa là tìm tòi Thiên Chúa, vừa là mặc khải Thiên Chúa. Nơi việc cầu nguyện của ta, Thiên Chúa tỏ rõ Ngài là Đấng Sáng Tạo và là Cha, là Đấng Cứu Chuộc và là Chúa Cứu Thế, là Thần Khí “dò thấu mọi sự, cả đến những gì sâu xa nhất của Thiên Chúa” (1 Cr 2, 10), cũng như dò thấu những gì bí mật của tâm hồn. Trong việc cầu nguyện, trước hết, Thiên Chúa tỏ ra Ngài là tình thương xót, nghĩa là một Tình yêu đi tới gặp con người đau khổ. Tình yêu này nâng đỡ, vực dậy và mời gọi chúng ta hãy tin tưởng”.

Trên tất cả mọi sự, tôi nhận rõ rằng chính việc thiếu một đời sống cầu nguyện đã giết chết ơn gọi Linh mục trong tôi.

Lời bàn: Những lời cảnh báo này thật đáng suy nghĩ. Bao nhiêu lần tôi đi dự lễ ngày Chúa Nhật mà chỉ mong cha làm cho nhanh nhanh để tôi về còn lo làm chuyện khác. Tôi có chuyện gì đáng lo hơn là phần rỗi linh hồn của tôi.

Tôi có một công việc rồi, còn muốn kiếm thêm một công việc nữa đến nỗi không còn có giờ cầu nguyện nữa. Sống như điên, cày như điên như thế có phải là cuộc sống được chúc phúc không.

Thứ Hai, 5 tháng 11, 2012

Thiếu gia đất mỏ bán cơm 5.000 đồng

 Từ một thanh niên rất "chơi bời", mua sắm không tiếc tiền, Trung bỗng thay tính đổi nết và luôn đau đáu với các bệnh nhân nghèo. Suất cơm 5.000 đồng hay bữa cháo miễn phí của Trung đã mang lại niềm vui cho nhiều người.

> Quán cơm 5.000 đồng ở Hà Nội

Thứ bảy và chủ nhật, quán cơm bình dân di động của Nguyễn Thành Trung (24 tuổi, quê Quảng Ninh) lại đến với các bệnh nhân ở Bệnh viện Thanh Nhàn. Ngoài ra, cứ hai tuần một lần, Trung cùng các tình nguyện viên đến biếu cơm miễn phí cho bệnh nhân ở Bệnh viện K. Trước đó, quán cơm 5.000 đồng của chàng trai đất mỏ Quảng Ninh này "đóng đô" ở cổng sau của Bệnh viện Nhi Trung ương.
Với Trung, Bệnh viện Nhi và Bệnh viện K là hai nơi cậu mong muốn được chia sẻ nhất. Trung lý giải, Bệnh viện Nhi là nơi những đứa trẻ cất tiếng khóc chào đời còn Bệnh viện K đón bệnh nhân nặng sắp ra đi. Bởi vậy, khi không được Bệnh viện Nhi Trung ương cho phép bán cơm 5.000 đồng ở cổng, thiếu gia này đã khóc...
Một lần tình cờ xem bức ảnh ông cụ đói lả nằm co quắp trên cầu Thanh Trì được chia sẻ trên mạng, Trung xúc động và cảm thương cho những hoàn cảnh khó khăn. Ý tưởng phát cơm miễn phí cho bệnh nhân nghèo của cậu ra đời từ đó. Ban đầu, định phát cơm miễn phí nhưng nhiều người khuyên làm theo mô hình cơm 2.000 đồng trong TP HCM để người mua cảm thấy thoải mái, cậu bắt đầu lên kế hoạch.


Không chỉ bạn bè, người thân mà ngay bản thân Trung cũng không ngờ cậu thanh niên ăn chơi ngày nào lại thay đổi đến vậy. Ảnh: NVCC.
Để ý tưởng thành hiện thực, Trung lặn lội vào TP HCM để học hỏi kinh nghiệm và tham khảo mô hình quán cơm 2.000 đồng. Thấy không đủ tiền và hình thức đó không phù hợp ở Hà Nội nên Trung quyết định làm theo ý mình.
Khi mới bắt tay vào làm cơm di động 5.000 đồng, Trung vừa ra trường và đang đi làm ở cửa hàng điện thoại. Toàn bộ 20 triệu đồng tích cóp được, Trung dành 10 triệu mua đồ dùng nấu ăn, đóng 3 tháng tiền thuê nhà trên đường Láng và chỉ còn vỏn vẹn 2 triệu đồng để mua rau, thức ăn.
Nhớ lại những ngày đầu tiên, "ông chủ" trẻ cười híp mắt và luôn miệng nói "khó khăn lắm, giờ nhắc tới vẫn buồn cười". Vừa nói, thân hình gày gò vừa trải qua phẫu thuật của Trung lại rung lên theo tiếng cười vui vẻ. Khuôn mặt nhỏ cùng cặp kính to màu đen trở nên "sinh động" nhờ nụ cười tươi.
Thức dậy từ 3h sáng, Trung lục đục cắm hai nồi cơm to để kịp chín. 4h, cậu cùng hai người bạn gái ra chợ Ngã Tư Sở mua đồ về nấu. Mỗi người chịu trách nhiệm một khâu, riêng Trung nhận phần nấu ăn. Ngày còn học ở nước ngoài, cậu thường xuyên phải nấu cơm nên công việc này với Trung là bình thường.
Trước đó, cả ba cùng lên thực đơn và liệt kê xem cần mua thứ gì, số lượng bao nhiêu khi chỉ có 2 triệu đồng. Không có tiền mua bếp gas, Trung dùng tạm 4 bếp than được một chị ủng hộ. Hôm Trung nhờ bạn lấy ôtô xịn chở bếp than, bát đũa đến, ai cũng phì cười vì không ngờ một thiếu gia như Trung lại "đồng nát" đến thế. Để tiết kiệm, Trung còn định mang than từ dưới quê Quảng Ninh lên.
Hôm đầu may nhờ có bà hàng xóm quen dùng bếp lò nhóm giúp, nếu không ba người loay hoay mãi không nổi lửa lên được. Bữa cơm đầu tiên có 67 suất gồm các món: trứng rán, canh rau ngót, thịt gà, lợn kho và đậu rán. Loay hoay mãi tới tận 10h30 mới xong. Trước khi mang cơm đến viện, một người được phân công đến phát phiếu ăn cho người bệnh.
Nhiều bệnh nhân và người nhà quen đồ ăn ở quán của Trung cứ tới thứ bảy, chủ nhật lại ra xếp hàng mua cơm. Ảnh: Hoàng Hà.
Nhắc đến kỷ niệm bán cơm, Trung cho biết, lần đầu thấy rất ngại khi 3 người ôm thùng xốp to đứng trước cổng viện trước ánh mắt nhìn tò mò, lạ lẫm của mọi người. "Quan trọng nhất là vượt qua được cái Tôi. Một thanh niên ăn mặc sạch đẹp đứng ôm thùng xốp dán tờ giấy in chữ bán cơm có ngượng không? Tuy nhiên lúc nhìn thấy bệnh nhân chạy ra lấy cơm, cảm giác ấy không còn nữa", Trung nói.
Suốt những ngày bán cơm ở cổng Bệnh viện Nhi, hình ảnh bệnh nhân nghèo khổ và nụ cười hạnh phúc của họ khi nhận hộp cơm giá rẻ hay những âu cháo miễn phí nhưng đủ chất khiến Trung nhớ mãi. Có lần, một phụ nữ dân tộc mang phiếu cơm đến nhưng không có tiền mua. Trung liền xới cơm và gắp đồ ăn vào hộp biếu hai mẹ con. Lần khác, chứng kiến bà cụ 80 tuổi lập cập đi mua cơm, Trung lại chạnh lòng xót xa nhớ tới bà mình ở quê.
Dù mưa hay nắng, cứ thứ 7, chủ nhật hàng tuần, quán cơm di động của Trung lại đều đặn xuất hiện. Có hôm mưa bão, Trung và nhóm bạn vẫn mang cơm đến. Tới nơi thấy bệnh nhân và người nhà đang đứng đợi, cả nhóm cảm động rơi nước mắt.
"Cảm giác khó tả lắm. Chỉ biết rằng em thấy hạnh phúc. Nhiều người khổ quá", cậu thanh niên 24 tuổi tâm sự.
Hai tháng bán cơm ở cổng Bệnh viện Nhi Trung ương, quán cơm của Trung bị bệnh viện đuổi với lý do "căng tin không bán được hàng". Cơm, canh đã chuẩn bị sẵn mà không được bán, Trung ức phát khóc. Đến giờ mua cơm không thấy xe đến, bệnh nhân nhắn tin, gọi điện tới hỏi thăm. Tin nhắn nghi ngờ nhóm lừa đảo khiến Trung thấy đau đớn, cảm giác mình phụ lòng của những người nghèo khổ.

Bệnh nhân xếp hàng mua cơm 5.000 đồng dưới trời nắng nóng. Ảnh: Hoàng Hà.
Không được bán ở Bệnh viện Nhi, Trung chở cơm sang bán ở Bệnh viện Thanh Nhàn và sau đó là phát miễn phí ở Bệnh viện K. Thời điểm đó, nhóm nấu cơm của Trung đã phát triển rộng với nhiều thành viên tham gia. "Ông chủ" trẻ phải phân công các bạn làm theo ca, ca sáng chịu trách nhiệm nấu, ca sau dọn dẹp và "phục vụ" lại các bạn đi làm buổi sáng. Dựa vào đơn đăng ký ghi rõ khả năng làm được việc gì, Trung sẽ chốt lịch hàng tuần và sắp xếp các tình nguyện viên tham gia.
Mọi công việc đều do Trung tự tay lên kế hoạch lo liệu rồi vào bếp nấu. Cậu bảo, chưa yên tâm giao cho ai đó đỡ đần công việc. Đợt Trung phải nằm viện vì phẫu thuật khối u, bạn bè quen trên Facebook khi biết công việc của cậu tìm đến bệnh viện thăm.
"Có đôi vợ chồng trung tuổi ở Hà Nội đến thăm em. Hai bác nói một câu khiến em thấy mình phải bình phục nhanh để còn tiếp tục công việc giang dở. Bác ấy dặn: 'Cháu hãy cố gắng ăn uống để có sức khỏe. Còn nhiều người vẫn đang chờ cháu giúp đỡ", Trung kể lại.
Đến giờ người thân, bạn bè và bản thân Trung vẫn bất ngờ khi cậu bỗng dưng thay đổi không ngờ. Trung thừa nhận, trước đây rất "chơi bời". Thú vui lớn nhất của cậu là mua sắm và đi du lịch. Mỗi lần đi shopping, cậu không tiếc tiền nhưng giờ, mỗi lần định mua cái áo, đôi giày hàng hiệu, cậu lại tiếc rẻ nghĩ số tiền ấy có thể nấu được bao nhiêu suất cơm cho người nghèo.
Mới đây, Trung cùng nhóm tình nguyện của mình tới tặng quần áo mới, sách vở cho các em nhỏ làng chài Vông Viêng (Hạ Long). Ảnh: NVCC.
"Không ai nghĩ em thay đổi như vậy. Bản thân em cũng không hiểu và chỉ cảm thấy mình bớt bồng bột, điềm đạm hơn và vui khi nhìn thấy nụ cười của những người nghèo khổ em giúp", Trung chia sẻ.
Sinh ra trong một gia đình có điều kiện ở Quảng Ninh, sau một thời gian "bươn chải" ở Hà Nội, Trung về tiếp quản công việc kinh doanh của gia đình. Cậu tâm sự, trước đây chỉ mong có nhiều tiền để làm từ thiện còn giờ chỉ ước có nhiều thời gian để đi được nhiều nơi. Năm học mới này, cậu cùng nhóm tình nguyện đi tặng sách vở và quần áo cho các em nhỏ ở làng chài Vông Viêng (Quảng Ninh). Mới đây, cậu cũng lên tận Lào Cai để chia sẻ với người dân nghèo. Trung thu tới, cậu cũng có kế hoạch tổ chức vui chơi cho trẻ nhỏ.
Biết công việc này của Trung, bố mẹ và người thân ủng hộ cả tinh thần lẫn vật chất. Trung sợ nhất nước mắt của mẹ và chính bà lý do để cậu "quay đầu"... Nói đến dự định tương lai, cậu ước sẽ mở được quán ăn giá rẻ bán cơm một tuần ba buổi cho người nghèo, riêng thứ 7 sẽ phát cơm miễn phí ở bệnh viện. Trong thâm tâm, cậu vẫn áy náy vì không được đưa cơm tới Bệnh viện Nhi.
Bình Minh