Giới thiệu về blog

Đây là blog của gia đình Văn Tác và Mai Trâm, được thiết lập nhằm mục đích lưu lại những kỷ niệm đẹp trong đời sống của gia đình bé nhỏ Văn-Mai. Ngoài những hình ảnh và video, blog còn chứa đựng của hồi môn dành riêng cho 3 cô công chúa nhỏ: Mẫn Châu - Hải Ngân và Ái Thi. Của hồi môn này là tập hợp những bài viết hay, có tính nhân văn cao mà Văn Tác đã sưu tầm trong suốt cuộc đời của mình.....
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tản mạn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tản mạn. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 28 tháng 8, 2011

Thư gửi con trai trưởng trước cuộc biểu tình chống Trung Quốc của Đỗ Xuân Thọ

Lá thư này là ruột gan, là tâm sự, là khát khao cháy bỏng của một người cha gửi gắm cho con mình trước tình hình đất nước hiện tại. 
Hà Nội, ngày 23-7-2011

Hải Minh vô cùng yêu thương của bố

Bố viết lá thư này cho con có lẽ là lần cuối cùng bởi ngày mai trong cuộc biểu tình chống Trung Quốc bố vẫn mang biểu ngữ “CÙNG CHUNG TAY XÉ TRUNG QUỐC THÀNH NHIỀU QUỐC GIA ĐỘC LẬP” để đánh vào tử huyệt của lũ bành trướng Đại Hán Bắc Kinh.


Con biết không, khi bố kêu gọi như thế, câu khẩu hiệu làm Bắc Kinh khiếp đảm và làm tất cả các dân tộc láng giếng của Trung Quốc hởi lòng hởi dạ. Câu khẩu hiệu này làm tăng thêm sức mạnh của các dân tộc khác Hán ở Trung Hoa đang quyết tâm ly khai khỏi Trung Quốc.

Con có biết không? Bọn gián điệp người Tầu và bọn thân Tầu đông nhan nhản ở nước ta. Chúng có từ Bộ Chính trị đảng Cộng sản Việt Nam cho đến những thương lái Trung Quốc vào tận đất mình để thu mua hàng. Chúng có trong hàng ngũ công an đến người thường dân…Một phát súng….Một tai nạn giao thông….Một gói thuốc độc thả vào thức ăn….Thế là bố xong đời!!! Từ hàng nghìn năm nay con thử xem bọn bành trướng Tầu có từ thủ đoạn nào mà chúng không dám làm???

Cái biểu ngữ của bố là kết quả của nhiều năm tháng nghiền ngẫm để trả lời một câu hỏi chát chúa luôn giáng vào đầu bố: “Bằng cách nào đây??? Bằng con đường nào đây tiêu diệt được hiểm họa ngoại xâm từ phương Bắc???” Một nỗi lo lắng mà từ mấy trăm thế hệ người Việt Nam từ trước tới nay đã ngấm vào gene di truyền!!!

Từ trước tới nay, dân tộc Việt Nam phải đợi cho bọn Tầu xâm chiếm đất nước mình rồi mới đánh đuổi….Bố nhớ chỉ có một vị tướng tuyệt vời duy nhất trong lịch sử Việt Nam là Lý Thường Kiệt vác quân sang thành Ung Châu của nước Tầu đánh tan đội quân đang tập hợp để xâm chiếm Việt Nam.

Thế giới đã đổi thay…Từ trước tới nay ta chỉ dùng nội lực của Dân Tôc Việt Nam để chống Tầu thì giờ đây chúng ta phải dùng cả nội lực lẫn ngoại lực

Nghiền ngẫm và nghiền ngẫm bố mới phát hiện ra rằng: Trung Quốc càng bành trướng ra bên ngoài thì bên trong càng yếu!!!

Trung Quốc - Tan rồi lại Hợp. Hợp rồi lại Tan….

Triết học Mác- Lênin đang thống trị Trung Hoa không giữ nổi lòng người Trung Hoa ly tán…

Các lực lượng ngầm của Mỹ, Nhật, Án Độ, Nga, EU….đều muốn xé Trung Quốc thành nhiều mảnh

Do đó việc: TRUNG QUỐC BỊ XÉ THÀNH NHIỀU QUỐC GIA ĐỘC LẬP LÀ QUY LUẬT CỦA THƯỢNG ĐẾ KHÔNG CƯỠNG LẠI ĐƯỢC

Việc muốn xé Tầu thành nhiều mảnh là ước mơ thầm kín nhưng vô cùng khát khao của tất cả các dân tộc là láng giềng của Trung Quốc

Khẩu hiệu của bố làm những cái đầu thông minh nhất trong Bộ Chính trị đảng Cộng sản Việt Nam, trong CIA, MI6 và tất cả các cơ quan tình báo trên thế giới sướng tưng tửng vì bố nói hộ ước vọng của họ…

Nhưng cũng chính vì thế mà bọn Tầu căm bố và quyết giết bố…

Các trang web, blog của bọn thân Tầu đang chửi bới bố một cách điên cuồng. Bên cạnh đó những người chân chính bảo vệ bố cũng nhiều con ạ.

Vì thế ngày mai bố vẫn đi biểu tình và mang theo biểu ngữ đó.

Nếu bố có ngã xuống thì con hãy tự hào là đã đóng góp vào cuộc đấu tranh chống Tầu giữ nước bằng máu của cha đẻ mình.

Chúc con học cực giỏi để về phụng sự quê nhà

Hôn con,

Bố của con,

Đỗ Xuân Thọ
http://danlambaovn.blogspot.com/2011/07/thu-gui-con-trai-truong-truoc-cuoc-bieu.html

Thứ Hai, 22 tháng 8, 2011

Vì sao người Do Thái thông minh

VRNs (11.07.2011) – Internet – “Người Do Thái là dân tộc thông minh nhất thế giới, họ dường như được sinh ra là để làm chủ thế giới này”. Có bao giờ bạn tự hỏi tại sao họ lại thông minh như vậy? Tại sao họ lại được sinh ra với quá nhiều ưu việt như thế? Có phải tất cả đều là tự nhiên? Liệu Việt Nam chúng ta có thể tạo ra những thế hệ ưu việt như thế không?
Tất cả câu hỏi trên đều có thể giải đáp được, ngoại trừ câu hỏi cuối cùng vì nó sẽ được trả lời bởi chính các bạn, những con người của dân tộc Việt Nam .
Bài viết dưới đây được lược dịch từ luận án của một tiến sĩ nước ngoài với tiêu đề gốc là “Why Jews Are Intelligent” (tạm dịch là “Vì sao người Do Thái thông minh”).
Bài viết rất hay và có ý nghĩa.
Trước hết xin được cung cấp một số thông tin tìm hiểu được về IQ (Intelligence Quotient) của người Do Thái. Hiện nay các nhà nghiên cứu về giáo dục và tâm lý tin rằng IQ trung bình của người Do Thái vào khoảng từ 110. Để so sánh thì IQ trung bình của thế giới là 100 và IQ trung bình của người Việt Nam là 94. Cách biệt sẽ không rõ ràng nếu chỉ nhìn vào những con số này. Mọi thứ sẽ trở nên thực sự khác biệt nếu như ta so sánh đến tỉ lệ (“thiên tài” IQ>=140 – cũng là mức yêu cầu trong số dân).
Với IQ TB của dân số là 94 thì tỉ lệ “thiên tài” sẽ là 1/924 hay 0,1%, tỉ lệ này sẽ là 1/261 hay 0,4% nếu IQ TB là 100. Sự khác biệt sẽ cực lớn vì với mức IQ TB là 110 như người Do Thái thì tỉ lệ những người có IQ đạt mức thiên tài này sẽ lên tới 2,3% (nghĩa là cứ 100 người sẽ có hơn 2 thiên tài).
Bài này tôi lược dịch và tổng hợp từ nhiều nguồn, nhân dịp nghe chuyện người Do Thái và vì thầy hướng dẫn hiện tại của tôi là một Giáo sư người Do Thái. Để mở đầu, xin được trích dẫn rằng, dân số Do Thái ở Anh có tên tuổi khiến tôi đi hết từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Do Thái trên thế giới hiện nay vào khoảng xấp xỉ 13 triệu người (tức là khoảng 0.21% dân số thế giới – số liệu năm 2000), tức là cứ 470 người thì có 1 người Do Thái. Vậy nhưng, vào khoảng giữa thế kỷ 19, 1/4 các nhà khoa học trên thế giới là người Do Thái, và tính đến năm 1978, hơn một nửa giải Nobel rơi vào tay người Do Thái. Như vậy có đến 50% đóng góp cho sự tiến bộ của loài người chỉ do 0.21% dân số đảm nhiệm.
Những tên tuổi lớn của thế kỷ 20 có thể kể đến như bộ óc thế kỷ Albert Einstein,
Sigmund Freud, Otto Frisch, .v.v. đều là người Do Thái. Dù không phải là chủng tộc lớn, vậy nhưng không một nhóm chủng tộc nào có thể sánh được với người Do Thái về khả năng và thành tích vượt trội. Kết hợp với những tính cách di truyền của người Do Thái như tham vọng, ham hiểu biết, tích cực, trí tưởng tượng phong phú, bền bỉ, sự thông minh của người Do Thái thực sự đã là đòn bẩy khiến người Do Thái đứng đầu trong tất cả các lĩnh vực cuộc sống.
Những tên tuổi Do Thái hiện nay có thể kế đến là nhà tài phiệt George Soros (người có thể làm khuynh đảo thị trường tài chính thế giới, được xem là người đứng sau sự sụp đổ hệ thống chính trị ở Đông Âu và khủng hoảng tài chính Châu Á 1997); các cựu và chủ tịch Ngân hàng thế giới World bank đương nhiệm đều là người Do Thái ví dụ như James Wolfensohn, Paul Wolfowitz, Robert Zoellick. Diễn viên điện ảnh thông minh và có học thức thuộc hàng top Hollywood hiện nay là Natalie Portman cũng là người Do Thái, vừa theo học đại học Havard và tham gia bộ phim siêu phẩm Chiến tranh giữa các vì sao”.
Trong tất cả các lĩnh vực của cuộc sống như kỹ thuật, âm nhạc, khoa học và kinh doanh, 70% các hoạt động kinh doanh thế giới hiện nay đều do người Do Thái nắm giữ. Các lĩnh vực kinh doanh nổi bật như mỹ phẩm, thời trang, thực phẩm, vũ khí, khách sạn, công nghiệp phim ảnh (kể cả Hollywood và các trung tâm điện ảnh khác).
Trong năm thứ 2 đại học, vào tháng 12 năm 1980, tôi định đến California và tôi nảy ra ý tường, tôi tự hỏi sao trời lại cho họ những khả năng siêu phàm như vậy, liệu có điều gì trùng hợp chăng, loài người có thể tạo ra những người giống họ như việc sản xuất hàng hóa từ nhà máy không? Luận văn của tôi mất 8 năm để tập hợp thông tin từ tất cả các nguồn tin chính xác như đồ ăn, văn hóa, tôn giáo, sự chuẩn bị khi mang thai, .v.v. và tôi đem so sánh với những chủng tộc khác.
Hãy bắt đầu bằng việc chuẩn bị cho thai kỳ. Ở Israel , điều đầu tiên tôi nhận thấy đó là người mẹ khi mang thai sẽ thường xuyên hát, chơi đàn, và luôn cố gắng giải toán cũng chồng. Tôi rất ngạc nhiên khi thấy người mẹ luôn mang theo sách toán và đôi khi tôi giúp cô giải bài. Tôi hỏi cô, ‘việc này có phải là giúp cho thai nhi?’. Và cô trả lời, ‘Đúng vậy, tôi làm thế là để đào tạo đứa trẻ từ khi còn trong bụng mẹ như vậy nó sẽ trở nên thông thái về sau.’ Và cô tiếp tục làm toán cho đến khi đứa trẻ được sinh ra.

Một điều khác tôi nhận thấy là đồ ăn. Người mẹ rất thích ăn hạnh nhân (almonds), chà là (dates) cùng sữa tươi. Bữa trưa cô ăn bánh mỳ và cá (không ăn đầu), salad trộn với hạnh nhân và những loại hạt khác vì họ tin rằng thịt cá tốt cho sự phát triển trí não nhưng đầu cá thì không. Thêm vào đó, theo văn hóa của người Do Thái, người mẹ khi mang thai sẽ cần phải uống dầu gan cá. Khi tôi được mời đến dùng bữa tối, tôi thấy rằng họ luôn dùng cá (phần thịt ở mình cá), họ không ăn thịt vì họ tin rằng thịt và cá khi ăn chung sẽ không tốt cho cơ thể.
Salad và các loại hạt là điều bắt buộc, đặc biệt là hạnh nhân. Họ luôn ăn hoa quả tươi trước bữa chính. Lý do là vì họ tin rằng việc ăn bữa chính trước rồi hoa quả sẽ khiến chúng ta buồn ngủ và khó tiếp thu bài ở trường.
Ở Israel , hút thuốc là điều cấm kỵ. Nếu bạn là khách thì không nên hút thuốc trong nhà họ, họ sẽ lịch sự mời bạn ra ngoài để hút thuốc. Theo các nhà khoa học ở đại học Israel , chất nicotine sẽ phá hủy những tế bào cơ bản trong cơ thể đồng thời ảnh hưởng đến gen và DNA (tế bào di truyền) dẫn đến sự thoái hóa bộ não. Đồ ăn cho trẻ cũng luôn trong sự hướng dẫn của cha mẹ. Đầu tiên, hoa quả ăn cùng với hạnh nhân, sau đó là dầu gan cá. Theo đánh giá của tôi, những đứa trẻ Do Thái đều biết 3 thứ tiếng, ví dụ như tiếng Do Thái, Ả rập và tiếng Anh. Từ khi còn nhỏ, trẻ em đã được học đàn piano và violin, và đây là điều bắt buộc. Làm như vậy vì họ tin rằng điều này sẽ làm tăng chỉ số thông minh của trẻ và sẽ khiến con họ trở nên thông minh. Cũng theo các nhà khoa học Do Thái, sự rung động của âm nhạc sẽ kích thích bộ não và đó là lý do vì sao có rất nhiều thiên tài người Do Thái…
Từ lớp 1 đến lớp 6, những môn học ưu tiên trẻ em được dạy các môn về kinh doanh, toán học, khoa học. Để so sánh, tôi có thể nhận thấy trẻ em ở California , chỉ số IQ của chúng khoảng 6 năm về trước. Tất cả trẻ Do Thái đều tham gia vào các môn thể thao như bắn cung, bắn súng, chạy bộ vì họ tin rằng bắn cung và bắn súng sẽ rèn luyện cho bộ não trở nên tập trung vào cách quyết định và sự chính xác.
Ở trường trung học, học sinh sẽ giảm dần việc học khoa học mà sẽ học cách tạo ra sản phẩm, đi sâu vào những kiểu bài tập thực tế như vậy. Dù một số dự án/bài tập có vẻ nực cười và vô dụng, nhưng tất cả đều đòi hỏi sự tập trung nghiêm túc đặc biệt nếu đó là những môn thuộc về vũ khí, y học, kỹ sư, ý tưởng sẽ được giới thiệu lên các viện khoa học hoặc trường đại học.
Khoa kinh doanh cũng được chú trọng ưu tiên. Trong năm cuối ở trường đại học, sinh viên sẽ được giao một dự án và thực hành. Họ sẽ hoàn thành nếu nhóm của họ (khoảng 10 người/nhóm) có thể tạo ra lợi nhuận 1 triệu USD.
Đừng ngạc nhiên, đây là thực tế và đó là lý do vì sao một nửa hoạt động kinh doanh trên thế giới là của người Do Thái. Thiết kế mẫu thời trang mới nhất của Levis là của khoa kinh doanh và thời trang của trường đại học Israel .
Đã bao giờ bạn thấy họ cầu nguyện chưa? Họ sẽ luôn lắc đầu vì họ tin rằng hành động này sẽ kích thích và cung cấp nhiều oxy cho não. Điều tương tự giống như người Hồi giáo khi cầu nguyện họ phải quỳ lạy cúi đầu. Và hãy xem những người Nhật Bản, cách họ cúi đầu và người Nhật Bản cũng có rất nhiều người thông minh, họ thích ăn sushi (thịt cá tươi). Liệu đây có phải là sự trùng hợp?
Trung tâm thương mại của người Do Thái tập trung ở thành phố New York , và chỉ phục vụ cho người Do Thái. Nếu ai đó trong cộng đồng Do Thái có ý tưởng hay có thể sinh lời, hội đồng người Do Thái sẽ cung cấp khoản vay không lãi suất và đảm bảo việc kinh doanh này phải phát triển. Vì lý do này, Starbuck, Dell, Coca-Cola, DKNY, Oracle, Levis, Dunkin Donut, các bộ phim Hollywood và hàng trăm hoạt động kinh doanh khác đều nằm dưới sự tài trợ của cộng đồng Do Thái. Sinh viên Do Thái tốt nghiệp từ khoa y dược ở New York được khuyến khích đăng ký với hội đồng này và được phép hành nghề tư với khoản vay không lãi suất này.
Hút thuốc sẽ khiến bộ não bị thoái hóa. Trong chuyến thăm của tôi đến Singapore năm
2005, điều khiến tôi ngạc nhiên là những người hút thuốc bị coi như đồ bỏ đi và giá một bao thuốc là khoảng 7 USD. Cũng giống như ở Israel , việc hút thuốc là cấm kỵ và Singapore đã hình thành cách quản lý giống như ở Israel . Đây cũng là lý do vì sao hầu hết các trường đại học của Singapore đều thuộc đẳng cấp cao, dù Singapore chỉ nhỏ bằng Mahattan. Hãy nhìn sang Indonesia , đâu đâu mọi người cũng hút thuốc và giá một bao thuốc chỉ rẻ bèo khoảng 70 xu USD. Và bạn có thể đếm được số trường đại học của họ, những gì họ sản xuất, những gì họ có thể tự hào, công nghệ ư? Họ còn chẳng thể nói được thứ ngôn ngữ nào ngoài ngôn ngữ của mình, vì sao họ khó có thể sử dụng tiếng Anh thành thạo? Liệu đây có phải là do việc hút thuốc?
Bạn hãy tự suy nghĩ nhé. Trong bài nay tôi không động chạm đến vấn đề tôn giáo hay chủng tộc. Đó là vì sao người Do Thái khá kiêu ngạo, và vì sao họ luôn bị săn đuổi từ thời Pharaon cho đến Hitler. Đối với tôi đó là vấn đề về chính trị và sự tồn vong. Điểm cuối cùng trong bài này là liệu chúng ta có thể tạo ra những thế hệ giống như những người Do Thái?
Câu trả lời có thể ở dạng khằng định đó là chúng ta cần thay đổi thói quen ăn uống hàng ngày, cách làm cha mẹ, và tôi đoán rằng chỉ trong 3 thế hệ, việc này có thể làm được. Điều này tôi có thể quan sát được từ đứa cháu của tôi. Chỉ mới 9 tuổi cậu đã viết được bài luận 5 trang về đề tài ‘Vì sao tôi thích cà chua?’. Cầu chúc cho chúng ta được sống yên bình và thành công trong việc tạo ra những thế hệ tương lai tài giỏi cho nhân loại dù bạn thuộc bất kỳ chủng tộc nào.

Thứ Sáu, 12 tháng 8, 2011

Câu chuyện cảm động về 7 học trò nghèo cùng thi đậu ĐH, CĐ

Lần đầu thi đại học, với tinh thần vượt khó tuyệt vời và sự chăm chỉ vượt bậc, 7 học sinh tại Trung tâm Bảo trợ trẻ em Thủy Xuân (phường Thủy Xuân, TP Huế) đã đậu vào ĐH, CĐ 2011 trong niềm vui chung của mọi người.

Điều đáng nói là cả 7 em mới lần đầu thi đại học nhưng đã biết tự lượng sức mình và xác định được đam mê nghề để cùng nhau dắt tay vào giảng đường.

Con nhà nghèo đỗ đại học
Các em trong Trung tâm bảo trợ trẻ em Thủy Xuân đậu ĐH, CĐ, từ trái qua: Văn - Ly - Duy - Yến - Anh - Tam (Thúy không có mặt vì về quê thăm nhà)
Tất cả các em đến với trung tâm từ nhiều năm nay vì gia cảnh quá khó khăn. Như em Nguyễn Thị Ngọc Ly quê ở xã Phong Bình, huyện Phong Điền (TT-Huế), mẹ mất khi em mới lớp 1, cha đau cột sống không đủ khả năng làm lụng nuôi con. Thế là cả 3 chị em nhà Ly được đưa vào đây và sống với nhau.

Tự học là chính, người chị của Ly đã đậu ngành Sư phạm mầm non, ĐH Sư phạm Huế. Trong kỳ thi năm nay, Ly đã đậu với số điểm 14,5, tiếp bước vào giảng đường cùng ngành học với chị gái. Ước mơ của em sẽ thành một cô nuôi dạy trẻ thật tốt sau khi ra trường để còn lo thêm kinh tế cho bố.

Còn cậu học trò Hoàng Xuân Tam ở huyện Quảng Điền (TT-Huế), ba mất sớm, mẹ em làm ruộng nuôi không đủ 5 đứa con bèn gửi em vào trung tâm. Làm bài hết sức mình, đến khi nhận được tin vui với điểm số sít sao 13,5, em nhảy cẫng lên vì vui sướng. Từ nay, Tam đã chính thức trở thành tân kỹ sư ngành Thủy sản, ĐH Nông lâm Huế.

“Với kiến thức đã học, ước chi sau ni em có một hồ nuôi tôm, một hồ nuôi cá để phụ thêm cho mẹ và giúp mấy đứa em là không còn chi bằng” - Tam nhỏ nhẹ nói về tương lai giản dị của mình sau khi ra trường.

Từ miền biển nghèo ở Thuận An (TT-Huế), em Nguyễn Thị Thúy đã đậu khoa Luật (ĐH Huế) với điểm số cao 19,5. Cha bị ung thư mất, mẹ em chằm nón không đủ miếng ăn cho con. Từ đó, cả 3 anh em của Thúy vào trung tâm để sống. Lúc chúng tôi đến gặp nhóm 7 bạn này thì cũng trùng thời gian em xin về nhà thăm mẹ. Được biết, anh trai của Thúy với nỗ lực cao cách đây mấy năm đã đậu vào ĐH Kinh tế Huế. Đứa em trai út vừa qua cũng đã đoạt giải nhì môn Sinh toàn thành phố.

Tuy cha mẹ vẫn còn nhưng do ở ngoại tỉnh, gia cảnh rất khó khăn nhưng 2 bạn Phan Đình Văn và Hoàng Lan Anh (cùng ở Quảng Trị) vào trung tâm sinh sống. Vừa qua, Văn được thi 19,5 điểm, đậu ngành Điện Kỹ thuật, ĐH Bách khoa Đà Nẵng. Anh thi 18,5 điểm đậu ngành Luật thương mại, ĐH Luật TPHCM.

Ước mơ đi đôi với 2 em khi Văn muốn được trở thành kỹ sư trong các công ty chế tạo vi mạch điện tử. Lan Anh tuy hơi “lệch” ngành một chút nhưng với kiến thức học được từ luật, em có đam mê được làm lĩnh vực kinh doanh trong một công ty lớn; đồng thời sẽ mở thêm 1 viện dưỡng lão để làm hoạt động từ thiện cho xã hội.

Cậu bạn đậu cao đẳng duy nhất trong số 7 học trò tại trung tâm là Trần Đại Duy. Thi ĐH Y dược Huế nhưng không đủ điểm, Duy đã xét tuyển đậu vào ngành CĐ ĐH Nông lâm Huế. Ba mất, nhà không còn trụ cột nuôi 4 con, Duy đã hy sinh vào trung tâm để rồi cố gắng hết sức vào được ngưỡng cửa cuộc đời.

Cao nhất nhóm bạn ở trung tâm với 24 điểm, cô bé Trần Thị Ngọc Yến đã trở thành á khoa ngành Sư phạm Anh, ĐH Ngoại ngữ Huế. Hoàn cảnh em Yến là một sự nỗ lực đáng khen ngợi. Ba mẹ làm nông, nhà thuộc diện hộ nghèo ở vùng quê Thủy Lương, Hương Thủy.
Từ nhỏ em đã thích môn tiếng Anh nhưng vì nghèo quá nên không có điều kiện học. Phải đến khi vào cấp 3 tại trường chuyên Quốc Học, những kiến thức về môn ngoại ngữ hấp dẫn này mới được em tiếp thu đầy đủ từ thư viện trường, sách mượn, photo của thầy cô, bạn bè trong lớp.

Được nhà trường giới thiệu vào ở Trung tâm bảo trợ trẻ em Thủy Xuân, Yến dần dần bồi dưỡng vốn tiếng Anh qua giao tiếp với các bạn tình nguyện viên nước ngoài đến trung tâm giúp đỡ, rồi em đọc thêm sách ngoại văn, chăm chỉ học từ vựng, ngữ pháp.

Khác với những bạn cùng trang lứa được đi học thêm từ đầu cấp 3, Yến chỉ mới học thêm 1 khóa luyện thi Anh văn vào năm 12, trước mấy tháng thi đại học. Dù con đường học hành nhiều khó khăn đến thế nhưng Yến còn giành thêm vị trí thủ khoa ngành Du lịch học (Khoa Du lịch ĐH Huế - khối A) với 17,5 điểm.

Tiết lộ bí quyết học, Yến cho biết hàng ngày em hay ghi ra giấy những từ vựng mới. Khi gặp đồ vật hay sự việc nào thì đều liên tưởng ra từ tiếng Anh, nếu “bí” thì chạy vào tra từ điển. Cấu trúc ngữ pháp khi làm bài em suy nghĩ theo tư duy tiếng Việt vì có khá nhiều điểm tương đồng giữa 2 ngôn ngữ và chỉ học thuộc những cấu trúc lạ để làm “nhẹ đầu” trong kỳ thi.

“Với ham muốn được đi nhiều nơi để thấy, hiểu được nền văn hóa, con người các nước trên thế giới, sau này em sẽ cố gắng vào làm việc tại một tổ chức phi chính phủ làm về xã hội. Công việc em thích là được giúp đỡ các trẻ em nghèo như em có được một cuộc sống tốt hơn” - cô bé á khoa có đôi mắt sáng, tinh nghịch tâm sự.

Những bước đi vào tương lai

Được biết, trong thời gian ôn thi đại học, 7 bạn đã chia thành 2 nhóm nam - nữ và học cùng nhau để lên “dây cót” tinh thần. Những bài tập khó, cách làm phức tạp thì cả nhóm cùng xúm nhau lại bàn luận, tìm ra cách giải quyết tốt nhất. Vì được trung tâm miễn làm vườn, việc nhà trong thời gian ôn thi nên các em càng có nhiều thời gian để tập trung tối đa sức lực vào học ôn thi.

Sau khi thi đậu, các em lại trở về với công việc thường ngày và giúp các bảo mẫu làm việc, chăm và dạy học các em nhỏ hơn. Các em dẫn chúng tôi ra khu vườn khoe thành quả “tăng gia sản xuất” là những khóm rau lang, rau muống, cải xanh mát mắt và cả mấy giàn mướp lủng lẳng quả nặng.

Khác với những bạn cùng trang lứa có hoàn cảnh khá giả được nhà mua cho xe máy, máy vi tính, điện thoại, cả 7 em đều không có quà tặng gì của bố, mẹ vì nhà còn quà nghèo. Nhưng nhìn các em chơi đùa, chúng tôi lại thấy sự hạnh phúc đang tràn đầy trong con người vì tất cả đều biết, đậu đại học sẽ là ngưỡng cửa để đổi đời, để giúp cha mẹ.

Cô Ngô Thị Thu Hồng, giám đốc Trung tâm bảo trợ trẻ em Thủy Xuân tâm sự với chúng tôi “Đây là năm mà trung tâm có nhiều em đậu đại học nhất. Như một người mẹ lớn, tôi rất vui vì đã cùng các em đạt được kết quả tốt. Ra chợ mà mấy người bán hàng cứ nói: Cô có 7 đứa con đậu đại học, cao đẳng đây rồi - làm mình thấy lòng ấm áp lắm”.

Chia sẻ về cách giáo dục của trung tâm, cô Hồng cho biết, từ năm lớp 10, các cô thầy ở đây đã giúp các em định hình sự yêu thích ngành nghề. Đến đầu năm 12, những em học tốt sẽ được trung tâm cập nhật thông tin trường ĐH, CĐ vừa sức để chuẩn bị nộp đơn thi; các em học không thể học tiếp sẽ được hướng dẫn cho đi học nghề phù hợp.

Thành lập hơn 10 năm, đến nay trung tâm đã có 17 cháu đậu ĐH, CĐ - chưa tính 7 em vừa đậu năm nay. Trong đó có nhiều cháu học tốt đã được du học ở Pháp, Nhật.

          Các em lớn giúp đỡ các em nhỏ
“Chúng tôi sẽ có nhiều trăn trở, khó khăn tiếp theo khi các em vào ĐH như kinh phí ăn, ở của 7 em trong suốt thời gian học đại học sẽ lớn. Chúng tôi sẽ phải vận động thêm nhiều từ các nhà tài trợ, tổ chức, cá nhân hảo tâm để giúp các em. Tuy vậy, khi thấy niềm vui các em, chúng tôi cứ nghĩ là phải gắng hơn nữa và hy vọng sẽ thêm nhiều cháu được đỗ đại học, thành người có ích cho xã hội.

Trong tôi chỉ có một mơ ước nhỏ là các nhà hảo tâm cho mỗi đứa 1 xe đạp mới để đạp đi học chứ thấy tụi nó xe cũ quá, đường xa tội nghiệp” - cô Hồng bộc bạch trước lúc chia tay với chúng tôi.

Buổi ăn chan chứa niềm vui của các em nghèo và bảo mẫu cùng một cộng tác viên nước ngoài ở Trung tâm bảo trợ trẻ em Thủy Xuân

Xe lăn bánh đưa chúng tôi từ từ xa trung tâm, đằng sau là những cái vẫy tay trìu mến và tinh nghịch của 7 cô cậu học giỏi nhà nghèo kèm theo lời dặn “khi nào có bài, anh báo tụi em lên đọc nhé”. Chúng tôi thấy vui lắm trong lòng và cảm phục các em đã biết vượt lên số phận để tự tin tràn đầy nghị lực trong cuộc sống.
 

Theo Đại Dương
Dân trí
 

Thứ Năm, 4 tháng 8, 2011

HÈ NÀY TỚ ĐI TU!

HÈ NÀY TỚ ĐI TU!
Tớ là Nguyễn Minh Luân, 18 tuổi. Hè này, tớ đã có một quyết định khiến
cả gia đình lẫn bạn bè đều hết hồn: đi tu! Không phải đi tu là cạo đầu
xuất gia lên chùa ở luôn mà tớ đăng ký “Khóa tu mùa hè”, một chương
trình học đạo đặc biệt chỉ dành cho thanh thiếu niên do chùa Hoằng
Pháp (Hóc Môn, Tp.HCm) tổ chức.
2200 teen quyết tâm đi tu
Lúc đầu tớ chỉ nghĩ chừng vài trăm teen tham gia khóa tu mùa hè là
cao, ai dè đến kì tập trung tớ mới biết đến những 2200 teen tham gia,
mà mới chỉ tính riêng đợt 1 thôi đó nha. Với số lượng khủng như thế
nhưng mọi khâu chuẩn bị đều chu đáo và khoa học tới mức làm tớ bị
choáng. Này nha, ngay từ ở cổng chùa, bọn tớ đã phải xếp hàng để lần
lượt vào đăng ký, ai chen lấn là bị nhắc nhở ngay. Trước khi làm thủ
tục “check in”, có sẵn một bàn để bọn tớ nộp lại điện thoại di động,
các thiết bi điện tử ( huhu) và các tư trang giá trị. Sau đó, bọn tớ
mới được đeo thẻ có in mã số, tên riêng và được phát tặng mỗi người
một đôi dép nhựa.
Ngày đầu xa nhà, lại bị “cách ly” hoàn toàn với thế giới bên ngoài và
phải đi ngủ lúc… 21h, tớ đã nghĩ đến chuyện xin về sớm. Nhưng rồi tớ
đã bỏ ngay ý định “dại dột” đó bởi ở đây, bọn tớ được các thầy, và các
cô chú làm công quả cưng vô bờ bến. Ngoài ba bộ đồ tu, từ bịch dầu gội
cho đến từng hộp sữa của tớ mang theo đều là... thừa bởi mọi thứ ở đây
đều được các thầy và các cô chú lo cho bọn tớ cực kì chu đáo luôn. Bạn
sẽ còn ngạc nhiên hơn khi biết chi phí tớ đăng kí khóa tu này là… 0
đồng đấy ạ!
Có 2200 bạn teen tham gia "Khóa tu mùa hè" đợt 1 do chùa Hoằng Pháp tổ
chức đó các teen
Tạm quên cuộc sống hối hả, náo nhiệt bên ngoài, các bạn chính thức
bước vào một môi trường sống hoàn toàn mới
Ai bảo đi tu là khổ?
Chứ bọn tớ thì sướng rơn với tinh thần “Vui để tu” của các thầy. Các
bài học về Phật pháp tưởng chừng là khô khan nhưng với sự lồng ghép dí
dỏm của các thầy trở nên sinh động không ngờ. Tớ phải nói là phục sát
đất bởi các thầy quá đa tài, vừa hát hay như ca sĩ mà lại vừa múa đao,
múa thương chuẩn y như trong... phim kiếm hiệp í hihi.
Nam, anh bạn ngủ cạnh tớ mới ngày đầu toàn hát “Vọng cổ teen”, hôm sau
đã suốt ngày nghêu ngao “Mùa hè hội ngộ” hay “Lý tụng kinh” (chuyển
thể từ bài “Lý chiều chiều” đấy ạ hehe). Còn tớ thích nhất là các bài
học oai nghi (đi đứng nằm ngồi) hay cách xếp áo tràng, cách đặt bát
đĩa, bởi mỗi khi thực hành chúng, tớ thấy mình trang nghiêm, “người
nhớn” hẳn ra. Bọn tớ cũng được “khoe” với các thầy tài thiết kế thời
trang, diễn kịch, múa hát... không hạn chế chủ đề và ý tưởng nhé! Các
bạn tin nổi không, lên chùa tu mà tớ bị bắt… giả gái diễn thời trang
đấy ạ! Hic hic.
Vỗ tay rần rần khi xem các thầy biểu diễn các “tuyệt chiêu” võ học
Nếu có quy định nào khiến tụi tớ đau tim nhất thì chính là việc thức
dậy lúc... gà chưa gáy và đi ngủ sớm đến không thể sớm hơn đó ạ. Đây
cũng là một cực hình với các “cao thủ game online" khác được bố mẹ gửi
gắm vào đây. Ngày đầu tiên phải gọi là dở khóc dở cười, có bạn vò đầu
bứt tóc, có bạn cứ… bẻ tay liên tục vì nhớ “chuột”. Chưa hết, quy định
4h30 thức dậy nhưng nếu bạn không muốn xếp hàng chờ đến lượt vệ sinh
cá nhân, tắm giặt (hơn 2200 người đấy ạ) thì phải thức sớm hơn nữa.
Nhờ những quy tắc nghiêm khắc này, bọn tớ cũng đã “cai nghiện” thành
công với nhịp sinh học cũ. Tự vỗ tay hoan hô mình luôn hihi.
Teen học cách yêu thương
Tớ rất thích những bài giảng vừa trang nghiêm lại pha chút hài hước
của thầy. Chẳng hạn như thầy nói nếu tớ nói dối, trộm cắp thì sau này
xuống địa ngục sẽ bị “xử đẹp” thế nào, hay vì sao khi làm việc thiện
tớ sẽ được đến 2 lần vui.
Trong bài pháp mang tên: “Đi tìm thần tượng”, giảng sư kể một câu
chuyện: “Có một bạn tuổi teen ở Trung Quốc vì quá yêu mến Lưu Đức Hoa
nên tìm mọi cách gặp thần tượng cho bằng được, kết quả là cha bạn ấy
đã phải tự tử vì quá đau khổ và bất lực". Thầy đúc kết lại rằng có
những bạn trẻ chỉ biết thần tượng ca sĩ, diễn viên, người mẫu, hâm mộ
cuồng nhiệt mà không quan tâm đến cha mẹ của mình, những người đã ban
cho con sự sống, đã vất vả nuôi con từng ngày trong suốt mười mấy năm
qua. Lúc đó, cả giảng đường vỡ òa bởi những tiếng khóc nấc của hàng
ngàn bạn trẻ, mà theo như thầy Nguyễn Thành Nhân, Giám đốc Trung tâm
thanh thiếu niên miền Nam, thì “những giọt nước mắt này không phải vì
xấu hổ mà là vì hạnh phúc khi
đã biết cách yêu thương…”
Teen òa khóc như mưa với những câu chuyện của các thầy
Tớ đã biết thần tượng chính mình
7 ngày “cách ly” với gia đình, 7 ngày không tivi, không điện thoại,
không internet, lúc đầu tớ thấy khó chịu cực kì nhưng sau đó lại thấy
là lạ, cảm giác mình có 7 ngày không phải lo nghĩ, sướng như tiên í ạ.
Thời gian rảnh rỗi, tớ cùng các bạn ngồi đọc kinh sách hay tìm các
thầy để trò chuyện. Các thầy quả thật là cao thủ, vừa chỉ cho tớ một
vài cách trấn áp tinh thần khi lỡ… gặp đề thi khó, thầy đã quay sang
đã tư vấn… tình iu cho anh SV năm 4 kia, hihi.
Chỉ có 7 ngày mà tớ thấy mình lớn lên rất nhiều. Không chỉ học cách để
tự chăm sóc bản thân, tớ còn có thêm những sở thích mà trước giờ chưa
bao giờ nghĩ mình sẽ “đam mê” được. Đó là ăn món chay vì ở chùa nấu ăn
ngon cực nhé, món ăn nào dọn ra cũng được bọn tớ nhiệt tình “tiêu thụ”
sạch sẽ. Đó là đọc kinh Vu Lan, trước giờ tớ không hề nghĩ là kinh Vu
lan lại hay và ý nghĩa đến thế luôn, từng lời từng chữ đều rất cảm
động. Đó là dành cho mình một khoảng lặng mỗi ngày để ngồi thiền và
ngẫm nghĩ. Trước giờ, tớ rất hay tự ti về bản thân mình thì giờ tớ đã
được học cách “thần tượng chính mình” do các thầy dạy. "Không một ai
tẻ nhạt ở trên đời. Mỗi người là một phần của lịch sử" mà hihi.
Thời gian thiền định giúp tớ tìm được sự bình yên trong tâm hồn. Nhờ
thế, tớ đã trút bỏ mọi áp lực và thuộc bài nhanh như cháo!
Cuộc sống hiện tại với những giá trị vật chất đầy đủ khiến cho tuổi
teen chúng mình thích chạy theo những xu hướng mới, thích tự khẳng
định mình. Nhưng nếu bạn cùng chúng tớ thử một buổi tối ngồi thiền
dưới những ngọn nến lấp lánh và cầu nguyện, bạn sẽ lắng nghe được ước
mơ và những điều tốt đẹp nhất từ chính mình đấy!
Thầy cũng nhiều lúc xì-tin thế này nè hihi
Từ mục đích ban đầu: đi để xả stress, tớ đã chuyển thành: đi để học!
Học cách yêu thương, quan tâm đến những người thân bên cạnh mình, biết
thương và xin lỗi chính mình. Học cả cách chấp nhận những vấp ngã, khó
khăn như là những điều tất yếu phải có của cuộc sống. Điều đó khiến tớ
giải tỏa mọi áp lực và thật nhẹ nhàng bước vào kỳ thi ĐH. Đi tu đối
với tớ tuyệt vời là thế đấy!
An Nhiên ghi